HOA HỒNG GIẤY - Trang 998

- Mẹ, chỉ năm nay thôi ạ. Sau này năm nào con cũng sẽ về nhà sớm đón

Tết với mẹ.

Khóe mắt bà Lý Tâm Hà đỏ hoe, oán trách với vẻ không cam tâm:

- Con đừng dối mẹ nữa, trong lòng con, nó quan trọng hơn mẹ.

Nó, chính là Bạch Nhạn. Bà Lý Tâm Hà vẫn không muốn nhắc tới tên

cô, nhưng giọng điệu đã không còn hằn học như trước. Khang Kiếm đã
đem hết mọi chuyện kể lại rõ ràng cho bà và ông Khang Vân Lâm nghe.
Hai ông bà ngồi đó, nửa ngày không nói được lời nào, trong lòng đan xen
đủ mọi cảm xúc.

- Mẹ. - Khang Kiếm khom người xuống nhìn bà Lý Tâm Hà - Không

phải vì cô ấy đã làm cho con những gì, hay con phải báo đáp những gì. Con
chỉ nghĩ cho chính mình thôi. Sang năm là con đã ba mươi mốt tuổi rồi, con
không thể lại để lỡ một người con gái con thật lòng yêu thương. Nói thật là
con hơi sợ, con muốn giữ chặt cô ấy. Có người đã phát hiện ra điểm tốt của
cô ấy, con thật sự sợ người ta sẽ cướp cô ấy đi mất. Mẹ, mẹ thương con thì
hãy nghĩ cho con.

- Nó thì có gì là tốt, cùng lắm sau này chúng ta bồi thường về vật chất

cho nó. - Bà Lý Tâm Hà lườm Khang Kiếm.

- Cô ấy tốt như thế nào, mẹ đã từng sống chung với cô ấy, mẹ rõ nhất. -

Khang Kiếm cười, không thanh minh nhiều. Anh hiểu tính kiêu hãnh của
bà Lý Tâm Hà, cho dù trong lòng đã chấp nhận Bạch Nhạn, nhưng ngoài
mặt bà cũng sẽ tuyệt đối không thỏa hiệp. Chuyện gì cũng cần phải có thời
gian.

- Tâm Hà, chúng ta đi thôi! - Đang đứng cạnh xe, ông Khang Vân Lâm

ngoảnh lại gọi.