HOA LỤC BÌNH - Trang 27

– Đúng đó! Sao mi biết.

Mỹ Thuận ngạc nhiên nhìn bạn:

– Mi thấy à?

Thảo Sương lắc đầu:

– Chiều qua ta đâu có ở nhà. Thường là vậy mà. Người đẹp có chuyện là y
như rằng sẽ có người cứu.

Nguýt bạn một cái, Mỹ Thuận xua tay:

– Ta ngượng chín cả người đấy.

Hiểu ý bạn nói gì nhưng Thảo Sương vờ ngạc nhiên:

– Sao lại thế hả?

– Biết rồi còn hỏi nữa.

– Biết ư ? Mà biết gì vậy hả ?

Mỹ Thuận đỏ mặt:

– Hắn ta kể lại là ... là ...

– Là gì nào ?

– Hắn bế ta từ dước sông lên đấy.

Tủm tỉm cười đầy ẩn ý, Thảo Sương lí lắc nói: