HOA LỤC BÌNH - Trang 61

– Tôi hả? Sao vậy.

Mỹ Thuận bĩu môi:

– Tôi không bao giờ phải năn nỉ ai cả.

Sĩ Nguyên nhắc lại:

– Nhưng cô đang cần việc làm.

– Đúng vậy! Nhưng không có nghĩa là tôi phải hạ mình van xin anh đâu.

Nhìn cô thán phục, Sĩ Nguyên lại nói:

– Cô đâu cần phải hạ mình.

Mỹ Thuận liếc ngang:

– Anh nói vậy là ý gì?

Sĩ Nguyên cười cầu hoà:

– Không có ý gì cả. Tôi nhận cô vào công ty này.

Trong lòng đã mừng lắm, nhưng Mỹ Thuận vẫn có ý như phớt lờ:

– Cám ơn anh! Nhưng bây giờ tôi cảm thấy chẳng thích làm,ở đây nữa.

Sĩ Nguyên nhìn cô ngạc nhiên:

– Sao hả?