HOÁN NHẬT TIỄN - TẬP 1 - Trang 167

Tới lúc này Lâm Thanh mới biết chiếc thuyền hoa mà mình

cứu hồi sáng có tên là “Tu Nhàn”. Y nhãn lực cao minh, sớm đã nhìn
ra Hoa Tưởng Dung và Thủy Nhu Thanh đều có võ công lợi hại,
không phải hạng nhân vật tầm thường nhưng quả thực không đoán
được tại sao bọn họ lại đi cùng Trùng đại sư. Huống chi Trùng đại sư
xưa nay luôn đi lại ở đất Trung Nguyên, đến tòa thành Phù Lăng
này cũng thực là điều kỳ lạ. Y đang muốn hỏi han kĩ càng, thấy lời
của Thủy Nhu Thanh rất hợp ý mình, bèn cười, nói: “Tên thuyền
thực là hay lắm, ta cũng đang muốn đi xem thử một chút đây!”

“Tên con thuyền này là do Dung tỷ tỷ đặt đấy, quả nhiên đặt

rất hay...” Thủy Nhu Thanh nháy mắt một cái, rồi lại nở một nụ
cười tinh nghịch. “Chúng ta đi ngược dòng từ Hán Khẩu đến đây,
chẳng biết đã tác thành cho bao nhiêu mối nhân duyên rồi.”

Hoa Tưởng Dung ngạc nhiên nói: “Tiểu nha đầu lại nói bừa rồi,

tên con thuyền này thì có liên quan gì tới chuyện nhân duyên?”

Thủy Nhu Thanh nghiêm túc giải thích: “Tu Nhàn, Tu Nhàn, đọc

chệch ra chẳng phải là thành “tục huyền” sao?”

Lâm Thanh và Trùng đại sư tới lúc này mới biết Thủy Nhu Thanh

có ý trêu chọc Hoa Tưởng Dung, đều cất tiếng cười rộ.

“Thanh Nhi chớ có nói bừa!” Hoa Tưởng Dung cả thẹn, mắt liếc

nhìn Lâm Thanh, mặt đỏ bừng, giải thích: “Tên của con thuyền này
vốn được lấy ý từ một câu thơ của tiền nhân, ấy là “nhất cú đinh
ninh quân ký thủ, thần tiên tu thị nhàn nhân tố

(18)

”.”

“Hay cho câu “thần tiên tu thị nhàn nhân tố”!” Trùng đại sư cất

tiếng khen. “Ta thật sớm nên đi nhờ thuyền của hai đứa mới phải,
như thế hẳn sẽ có thêm được mấy phần tiên khí.”