HỒI ỨC KẺ SÁT NHÂN - Trang 122

- Ngài nghĩ thế sao?

- Phải, cô đã rất thuộc bài.

- Tôi vẫn tin chắc là còn thiếumột cuốn. Tôi phải đếm lại từ đầu thôi.

- Ồ không, cô sẽ không đếm lại từđầu đấy chứ!

- Phải làm thế thôi, nếu khôngnhững số liệu thống kê của tôi sụp đổ mất.

- Tôi sẽ miễn xá cho cô.

- Kệ, tôi bắt đầu lại đây. Ngàicó tờ giấy với cây bút ở đó không?

- Không.

- Thôi nào, ngài Tach, giúp tôiđi, chúng ta sẽ tiết kiệm được thời gian.

- Tôi đã bảo cô đừng có bắt đầulại cơ mà. Cô thật đáng ngán với những

liệt kê của cô!

- Vậy thì, hãy tránh cho tôi phảibắt đầu lại, và nói cho tôi biết tựa sách

còn thiếu.

- Nhưng tôi không biết gì hết.Tôi đã quên phân nửa những tựa sách mà

cô vừa điểm lại.

- Ngài quên những tác phẩm mìnhđã viết ra sao?

- Đương nhiên. Cô sẽ thấy, khinào cô sống đến tám mươi ba tuổi.

- Dù sao cũng có một vài cuốntiểu thuyết của mình mà ngài không thể

quên được.

- Dĩ nhiên, nhưng chính xác lànhững quyển nào kia?