HỒI ỨC KẺ SÁT NHÂN - Trang 77

- Ý ngài muốn nói gì?

- Câu nói vừa rồi hoàn toàn nghiêm túc.

- Ngài nhất định đã từng là một đứa bé cơ mà!

- Bé, đúng vậy, nhưng không phải trẻ con. Ngay từ lúc đó tôi đã là

PrétextatTach rồi.

- Đã đành là người ta không biết gì về thời thơ ấu của ngài cả. Những

bảntiểu sử của ngài luôn bắt đầu từ độ tuổi trưởng thành.

- Chuyện bình thường thôi, bởi vì tôi đã không có tuổi thơ.

- Dù sao thì ngài cũng có cha mẹ chứ.

- Cậu tích lũy những linh cảm tài tình thật đấy, anh bạn trẻ.

- Cha mẹ ngài làm gì?

- Không gì cả.

- Sao lại thế được?

- Những người sống bằng tô tức. Cơ nghiệp từ ngày xưa của gia đình.

- Có con cháu nào khác ngoài ngài không?

- Cậu là người do sở thuế cử đến đấy à?

- Không, tôi chỉ muốn biết liệu...

- Hãy lo làm việc của cậu đi.

- Là phóng viên, ngài Tach ạ, đó là xen vào việc của những người khác

mà.