HỒI ỨC KẺ SÁT NHÂN - Trang 75

những khúc dồi.

- Vậy cho phép tôi hỏi ngài, ngàithì là gì kia chứ?

- Một đống mỡ lợn. Trông khônggiống thế sao?

- Bù lại, ngài có thấy đàn ông làđẹp không?

- Tôi đâu có nói vậy. Nam giớicó một vẻ ngoài đỡ ghê hơn phụ nữ.

Nhưng không phải vì thế mà họ đẹp.

- Vậy thì không ai đẹp sao?

- Có chứ. Một vài đứa trẻ rấtđẹp. Nhưng than ôi, vẻ đẹp đó chẳng kéo dài

được bao lâu.

- Vậy là ngài xem tuổi thơ nhưmột lứa tuổi đáng được ca tụng?

- Cậu nghe thấy điều cậu vừa thốtra rồi chứ? "Tuổi thơ là một lứa tuổi

đáng được ca tụng."

- Đó là một câu sao, nhưng đúnglà thế mà, phải không?

- Tất nhiên đúng là thế, đồ thôlỗ ạ! Nhưng có cần thiết phải nói ra chăng?

Tất cả mọi người ai cũng biết điềuấy.

- Quả thật, ngài Tach, ngài làmột kẻ tuyệt vọng.

- Bây giờ cậu mới phát hiện rađiều đó à? Nghỉ ngơi đi, anh bạn trẻ, chừng

ấy thiên tài sẽ làm cậu kiệt sứcđấy.

- Đâu là nền tảng cho nỗi tuyệtvọng của ngài?

- Mọi điều. Không phải vì thiênhạ xấu xí như thế, mà là cuộc đời. Dã tâm

hiện tại là ở chỗ kêu thét lên điềutrái ngược. Và đấy, cậu nghe thấy tất cả