HỒN BƯỚM MƠ TIÊN - NỬA CHỪNG XUÂN - Trang 292

Họa sĩ ở buồng bên mở cửa bước ra, giơ tay bắt tay khách và xin lỗi.

Đồng hồ treo trên tường thong thả buông năm tiếng. Lộc ngước mắt nhìn
mỉm cười:

- Thưa ông, ông có lỗi gì! Chính tôi mới có lỗi vì đã đến sớm quá.

Ông hẹn năm giờ, mà năm giờ kém mười lăm tôi đã có ở đây.

- Mời ông xơi nước rồi ta lên phòng hội họa.

Thấy Lộc tò mò đưa mắt nhìn tranh, Bạch Hải vờ như không để ý tới.

Kỳ thực, chàng đương ngấm ngầm quan sát diện mạo người ngồi trước mặt
mà chàng đoán chắc là Lộc. Đột nhiên chàng hỏi:

- Thưa ông, ông trông có giống không?

Vô tình, Lộc đáp:

- Thưa ông, giống lắm.

Thấy họa sĩ mỉm cười. Lộc nói chữa liền:

- Giống như hệt bức tranh ông bày ở trường Mỹ thuật.

- Trừ bức tranh chấm phá ra, xin ông chọn lấy một bức. Ông ưng bức

nào, tôi xin biếu.

Lộc lộ vẻ vui mừng:

- Xin cảm ơn ông. Tôi toan hỏi mua một bức.

Bạch Hải tỏ ý không bằng lòng:

- Tôi đã nói với ông rằng những bức tiêu tượng của cô Mai, không bao

giờ tôi bán.