HỒN BƯỚM MƠ TIÊN - NỬA CHỪNG XUÂN - Trang 84

Mặt trời đã xế về tây. Luồng gió lạnh thổi. Lan rùng mình ngơ ngác,

nhìn quanh như sợ có người đứng nghe trộm những ý nghĩ bất chính của
mình, Lan cố không tư tưởng nữa, muốn theo gương sư Cụ ngồi tĩnh tọa để
tìm chân lý.

Bỗng có tiếng sột soạt ở sau lưng. Lan giật mình quay lại. Ngọc đương

rón rén đi tới.

Lan mừng quýnh thốt nhiên kêu rú lên:

- Ông Ngọc!

Ngọc mỉm cười không trả lời. Lan sực tỉnh, bẽn lẽn, trách bạn:

- Ông đã hứa với tôi rằng ông quên, sao ông còn lên?

Ngọc mỉm cười trả lời:

- Tôi vẫn cố quên, nhưng nào có quên được!

Rồi Ngọc buồn rầu kể lể:

- Nếu chú thấu nỗi đau đớn khổ sở của tôi, thì chú cũng sẵn lòng tha

thứ cho tôi.

Lan nghiêm sắc mặt:

- Tôi đâu dám.

Rồi nói lảng:

- Mời ông hãy vào chùa chào Cụ, Cụ nhắc tới ông luôn và nhớ ông

lắm.

Ngọc vội gạt: