HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN 100 NGÀY - Trang 1396

đúng. Tìm một nơi nào đó, uống rượu chúc mừng nha?" Anh vươn tay đặt
lên vai cô, thế nhưng trả lại cho anh, lại là một cái tát vang dội.

Nam Cung Nghiêu bất ngờ không kịp trở tay, khuôn mặt méo xẹo. Một

lúc sau, mới cứng nhắc quay mặt lại, thẹn quá hóa giận. "Em dám đánh
tôi!"

"Anh cái tên cầm thú này, tại sao tôi không dám hả?"

Anh vung một bàn tay lên, muốn đánh cô một cái thật tàn nhẫn. Nhưng

lại dừng ở bên má, làm thế nào cũng không thể xuống tay được. Bởi vì cố
gắng chịu đựng, cả cánh tay đều nổi đây gân xanh.

"Sao thế hả? Người giống như anh, cũng có lúc không nhẫn tâm sao?

Chuyện có độc ác có đê tiện hơn nữa, anh cũng có thể làm được, thế mà
cũng có chuyện anh làm không được sao?"

Nam Cung Nghiêu nhẫn nhịn để không bị cô chọc giận, lấy lại vẻ mặt tao

nhã, dửng dưng mân mê khóe môi, miệng nở một nụ cười khinh thường.
"Không phải em muốn che chở cho gia đình họ Uất sao? Bằng chút tài mọn
này sao? Chính mình còn lo không xong, dựa vào cái gì đòi bảo vệ người
khác, không tự lượng sức mình!"

"Em đừng nóng vội, em cũng không có được mấy ngày vui vẻ nữa đâu.

Rất nhanh, sẽ đến lượt em..........." Bỏ lại câu nói đó, anh vô cùng thích thú
mà liếc cô một cái, rồi bỏ đi với một tư thế phóng khoáng của người chiến
thắng.

"Đồ cầm thú..................cầm thú..............." Uất Noãn Tâm lảo đảo lùi về

sau vài bước, ngồi co ro trên bậc thang, cả người khôn còn sức. Đành phải
ôm lấy đôi chân của mình, âm thầm rơi nước mắt.

Xe của Nam Cung Nghiêu dừng ở cách đó không xa, vẫn luôn nhìn cô.

Nhìn thấy hai vai của cô hơi run, có thể nhận ra được cô đang khóc. Giống

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.