HƯỚNG DƯƠNG - Trang 225

"Chị Khương Ninh, em xin lỗi. Trước đấy em đã nói với chị như vậy".

Giọng Phương Nguyên nhỏ đi, tiếp theo cậu hứa:"Nếu có thời gian nhất
định em sẽ tới tìm chị".

Khương Ninh khẽ cười: "Không sao, công việc làm trọng".

Nói chuyện với Phương Nguyên một lúc thì đến ngã tư. Từ xa cô đã

nhìn thấy Từ Giai Tú cưỡi con lừa nhỏ vẫy tay với mình. Hàn huyên với
Phương Nguyên xong cô liền cúp máy, đến bên Từ Giai Tú nhìn chỗ trống
phía sau: "Sao không mang thằng nhóc đi theo?".

Gương mặt Từ Giai Tú thoáng cứng ngắc: "Nghỉ hè mà, cho nó sang

bên ông bà nội một thời gian".

"À". Khương Ninh gật đầu, không hỏi lại, vỗ vỗ chỗ ngồi phía sau:

"Cái xe này của cậu đúng là xe đưa đón trẻ con".

"Không sao, với cân nặng của cậu, ngồi lên vẫn ổn". Từ Giai Tú nói

xong nhấn chuông xe.

Khương Ninh dang chân ngồi lên. Bình thường cô quen ngồi xe máy

của Vu Dương. Lúc này, ngồi trên con lừa nhỏ của Từ Giai Tú, cô cảm thấy
thân xe quá thấp, không có cảm giác an toàn.

"Ngồi xong chưa, mình sẽ đưa cậu đi một vòng". Từ Giai Tú nói với

ra đằng sau rồi bắt đầu tăng tốc.

Hôm nay nhiều mây, ánh nắng không chói chang, đạp xe hóng gió trên

đường cũng coi như thoải mái dễ chịu. Từ Giai Tú đạp xe chở Khương
Ninh đi dọc theo đường cái, ý định trở lại thăm chốn cũ.

Từ Giai Tú hơi nghiêng đầu gọi: "Khương Ninh".

"Ơi". Khương Ninh nghe thấy tiếng gọi, đầu gác lên bả vai cô ấy.