HỮU PHỈ - Trang 213

tới nhanh chóng nói:

- Ta không biết, ngươi nhìn xem cái nào là thuốc giải?

Tạ Doãn thấy rõ Chu Phỉ đi rồi quay lại thì đột nhiên biến sắc, trong

tay nàng chỉ còn lại một thanh đao, vỏ đao không biết đã rơi rớt nơi nào,
không chỉ là từng ra tay với người ta mà e là nàng chém giết một mạch tới
đây, hắn thu lại nụ cười, nhất thời lộ vẻ mặt hơi nghiêm nghị:

- Không phải ta đã bảo cô đi rồi sao? Sao lại quay về?

Chu Phỉ từ nhỏ đã lớn lên dưới sự hung dữ của Lý Cẩn Dung, không

thèm để ý tới chút “nghiêm nghị” dịu dàng của hắn:

- Đừng nói linh tinh nữa, bên ngoài đánh nhau loạn lắm, ngươi bớt lải

nhải mấy câu đi, mau xem xem.

Tạ Doãn bị nàng làm nghẹn họng không nhẹ nhưng việc đã đến nước

này, phí lời vô ích, đành phải lần lượt nhận lấy những chai lọ nhỏ mà Chu
Phỉ đưa qua lỗ thủng:

- Tị Thử Đan, Xuyên Tràng Tán, Kim Sang Dược Phấn, đây là bình

Hạc Đỉnh Hồng, còn đây là gì nhỉ? Xuân… ôi, cô chạy đi đâu vậy, sao cái
gì cũng hốt thế?

Chu Phỉ không hiểu gì cả hỏi:

- Xuân gì?

- Tương quết lên bánh xuân… đừng hỏi lung tung.

Tạ Doãn thuận miệng bịa, đồng thời như bị đau răng nhìn nàng, nhận

lấy bình kế tiếp, trước tiên là hơi ngửi qua, sau đó “ồ” lên một tiếng, lại đổ
ra một tí nếm thử, lúc bắt đầu có vị thảo dược nhàn nhạt, chốc lát sau, vị

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.