HỮU PHỈ - Trang 314

Từ sau lần gã người hầu đưa cơm bị bà vú đánh đuổi thì không dám

tới gây hấn nữa, mỗi ngày đều vứt cơm thừa canh cặn ở cửa rồi đi. Chu Phỉ
cảm thấy mình không mời mà tới, trốn trong viện người ta, ít nhiều cũng
nên có chút biểu hiện, bèn mỗi lần đến phòng bếp làm đầu trộm đuôi cướp
đều tiện thể mang theo ít điểm tâm bánh bao các thứ, lặng lẽ bỏ vào hộp
cơm của họ.

Mấy ngày nay, nữ nhân điên nếu không phải ở trong phòng buồn bực

thì chính là ở trong sân ngây ngốc, Chu Phỉ ngoại trừ lén lút cho ăn thì chưa
từng để ý đến bà.

Lúc này, qua khe cửa nhỏ, Chu Phỉ nhìn chằm chằm nữ nhân điên vừa

hát vừa nhảy, trong lòng ngạc nhiên nghi hoặc: “Cổ họng người bình
thường có thể che lại giọng Bắc Đẩu sao? Bà ta điên thật hay điên giả? Có
lai lịch gì?”

Tuy lời nói của Lộc Tồn Cừu Thiên Cơ khiến Chu Phỉ nổi trận lôi đình

nhưng nàng cũng muốn từ trong miệng ông ta nghe ra những tin tức quan
trọng____chẳng hạn như khi nào bọn chúng rời đi, lại chẳng hạn như kẻ
phản bội của 48 trại có mượn danh nghĩa của Thần Phi sư huynh để giả
truyền tin tức, lừa Vương lão phu nhân đang tìm họ đến hay không… hoặc
là chúng có dứt khoát gây bất lợi gì với 48 trại hay không?

Nhưng thấy bà điên này cứ hát không chịu để yên, Chu Phỉ thật hận

không thể lao ra lấy vải rách chặn miệng của bà.

Lúc trong lòng nàng như thiêu như đốt, bà vú trong viện bưng một

chậu gỗ chạy ra, đặt chậu gỗ xuống cửa, giậm chân nói:

- Tổ tông của tôi ơi, sao cô lại ra ngoài!

Nữ nhân điên làm thế liên hoa chỉ:

- Rơi rớt thành bùn…

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.