HUYỀN THOẠI PORASITUS - Trang 631

Nàng đứng dậy, lòng đau nhói một nỗi đau lạ lùng. Prang đang nhìn ra cửa
sổ hướng về phía khu vườn hoa hồng xinh đẹp, đáy mắt trong veo, lãnh
đạm như một nhà tiên tri đã nắm rõ tương lai cuộc đời mình vậy. Prang thật
khó thấu hiểu, lúc ân cần, lúc xa cách… bao giờ mới có người làm tan băng
giá đang bao quanh tâm hồn sâu thẳm của chàng? Hec không phải là người
đó, nàng chỉ âm thầm mong sẽ có một bàn tay dịu dàng xuất hiện, cứu vớt
người anh trai rất đỗi yêu quý của nàng thôi.

-Anh… em sẽ làm chuyện dơ bẩn này… - Hec tiếp tục nói nhưng Prang
không có dấu hiệu nào là sẽ rời mắt khỏi khung cảnh bên ngoài để đáp lại
lời nàng. -… không phải vì Henki… mà là vì anh. Tất cả cuộc đời của em
cũng chỉ là để dành cho việc thực hiện mọi ý muốn của anh, Prang ạ.

-Vì anh? Cũng giống như vì Henki thôi. Có gì khác nhau đâu. - Prang lạnh
nhạt nói, xa vắng đến nao lòng.

Hec đứng lặng hồi lâu, đôi mắt xám bạc dán vào bóng hình thân quen của vị
quân vương trẻ tuổi đang tựa mình vào thành cửa sổ. Ánh nắng buổi chiều
tà gay gắt phả lên từng đường nét trên khuôn mặt sắc cạnh của Prang, giống
như một bức tượng nạm vàng lộng lẫy, oai nghiêm. Nét đẹp ở một con
người có thể không nhìn thấy được ở hình thức mà là tận đáy sâu tâm hồn.
Vậy mà sao bao quanh con người uy quyền bậc nhất, tràn đầy tham vọng
này, Hec chỉ thấy tuyền một màu xanh nhàn nhạt rất đẹp, nhưng đó là cái
đẹp của nỗi buồn, của sự cô độc hiu quạnh có thể khiến người bình thường
trào nước mắt thương cảm.

“Vì anh và vì Henki khác nhau chứ Prang. Vì anh, em có thể phản bội lại cả
Henki. Nhưng vì Henki, thà chết còn hơn em phải làm tổn thương anh.” -
Hec thầm nghĩ, song suy nghĩ đó chẳng thể cất nên lời vì giữa Prang và
những người khác, kể cả nàng, luôn có một bức tường băng vô hình ngăn
cách. Không ai có thể vượt qua và bước vào thế giới của chàng. Giống như
một con sư tử, nó có thể rất hùng mạnh, rất hung dữ nhưng… cũng chỉ