HUYỀN THOẠI PORASITUS - Trang 632

là một vị chúa tể cô độc mà thôi. Nhiều lúc Hec tự hỏi Prang sẽ làm gì sau
khi chinh phục thiên hạ? Prang cần gì một chiếc ngai vàng thấm máu lạnh
buốt hơn thép kia để phí hoài trái tim mình trong chiến tranh và nước mắt
chứ ? Không, có thể nàng không hiểu, hoặc không bao giờ hiểu. Nàng chỉ
biết dốc sức vì Prang mà thôi, vì Prang…

Hec sống cũng vì Prang và biết đâu chết cũng sẽ vì Prang, không bao giờ
hối tiếc, không bao giờ ân hận.

Mặt trời đang chìm dần xuống vịnh Bluebell xinh đẹp, trở về nhà, mặt trời
đang trở về nhà. Đại dương bao la khẽ uốn mình, dang tay chào đón đứa
con rực rỡ trở về, sắc đỏ hoà trong nước xanh mát dịu dàng. Hoàng hôn
giống như là sự đoàn tụ.

Prang bật cười trước những suy nghĩ tưởng tượng ngộ nghĩnh vừa nảy ra
của mình. Trên đời này chàng yêu Henki hơn bất cứ điều gì. Henki vừa là
người mẹ dịu hiền, vừa là người bạn chân thành. Henki không bao giờ

thắc mắc hay phản đối những quyết định của chàng. Henki cũng rất giống
chàng, sôi sục sức sống, khát vọng dạt dào dù quá khứ ít ai biết đến lại rất
tang thương…

Một vị quân vương phải yêu đất nước mình, nhưng… nhưng sao lúc này
đây, từ hoàng cung lộng lẫy, chàng chỉ

có một mình ngắm nhìn hoàng hôn đỏ rực? Sự cô đơn thường dấy lên khi
đêm đến, và đáng sợ hơn, nó vọng ra từ chính trái tim chàng.

Prang thở dài nhè nhẹ, toan quay đi thì vô tình nhìn thấy một bóng người
thấp thoáng trong khu vườn đằng xa…

Rất xinh đẹp, giống như một thiên thần vừa lạc bước chân trốn khỏi chốn
địa đàng, người ấy đang bình thản dạo bước giữa những luống hoa rực rỡ