HUYỀN THOẠI PORASITUS - Trang 686

-Ta không phải là chuột! - Một lần nữa Hec gắt toáng lên, mắt trừng trừng
giận dữ.

-À, tất nhiên rồi, ta cũng đâu có nói nàng là chuột. Chứ chẳng lẽ nàng nhận
mình là người ta đang nói sao?

Ồ, vậy nàng thừa nhận là nàng gặp chuyện buồn ? - Gensan hóm hỉnh nói.
Còn người Hec như bốc hoả vì bị

khiêu khích quá nhiều, nàng bỗng vung mạnh tay như định đánh anh chàng
thông minh trước mặt nhưng

Gensan nhanh hơn hẳn, lách người tránh nhẹ nhàng khiến Hec mất đà, ngã
chúi xuống hồ. May mà hồ rất

cạn nên nàng lồm cồm bò dậy được ngay, chỉ có điều quần áo, tóc tai đều
ướt sũng. Nàng dập tay thật mạnh vào mặt nước làm nước bắn lên tung toé,
quát:

-Đáng lẽ chàng cũng nên đỡ ta chứ ?!?

-Đáng lẽ nàng không nên tùy tiện đánh người khác. - Gensan nhại lại theo
đúng ngữ điệu của nàng quận

chúa đang cáu kia - Mà nàng cũng không nên mong ta sẽ đưa tay ra đỡ như
những qúy ngài lịch sự, bởi vì ta biết hơn ai hết nàng sẽ lôi ta xuống dưới
ngay.

-Đoán giỏi đấy. - Hec càu nhàu tự mình bò lên, nhảy phóc một cái qua
thành hồ, chiếc khăn choàng xanh lục giờ đã mất đi vẻ thướt tha mà dính
bệt vào bộ quân phục nhìn rất ngộ. Hec vừa rũ tóc vừa hất hàm hỏi :

-Lần này là chàng đến tìm ta. Thật là đáng ngạc nhiên.