-Quận chúa quá lời. Được đến thăm một mĩ nhân như nàng luôn luôn là
vinh hạnh của bất cứ ai.
Một tia nhìn tinh quái loé lên trong mắt Hec, nàng nhăn mặt:
-Tại sao chàng không làm diễn viên kịch nhỉ ? Những lời sáo rỗng đó mà
cũng mở miệng nói được sao, thái tử điện hạ?
-Có lẽ. Vì ta quen rồi, ở Serazan, các thiếu nữ rất thích nghe tán dương như
thế. Hôm nay ta đến là để thăm nàng một lát rồi hỏi luôn vị thuốc thần diệu
đã chữa cho hôn thê mình.
-Để làm gì? Chẳng lẽ bệnh tình của công nương bé con lại tái phát ư ?
-Đúng thế. Aur cảm thấy khá mệt nên có làm ta lo lắng đôi chút. - Gensan
tỏ vẻ chân thành. Hec không giấu nổi sự kinh ngạc bùng lên trong giọng
nói:
-Sao lạ vậy? Chẳng lẽ lần ấy chưa đủ liều sao? Hay là lão ngự y đó không
chuẩn đoán đúng lượng độc chất trong người công nương?
-Ta cũng không biết. Nhưng liệu nàng có thể cho xin thêm chút dược liệu ấy
chăng? Hoặc công thức bào
chế thôi cũng được, ta sẽ sai thuộc hạ tự làm lấy.
Đến đây thì Hec không giấu được tiếng cười khanh khách đặc trưng, nàng
cười đến nỗi cả thân mình
nghiêng ngả theo từng nhịp thở. Cái kiểu giễu cợt đó thật khó lòng khiến
con người ta không bực tức.
Gensan thoáng cau mày khó chịu mặc dù chàng không nói ra. Hec cười
xong cũng chẳng nói gì, rút ra một con dao găm sáng loáng giấu trong áo,
mắt nàng sáng lấp lánh.