Gensan gặp quận chúa Hecates ngay vườn thượng uyển. Nàng ngồi lặng
trên bậc thềm cẩm thạch bao quanh
hồ, sau lưng là đài phun nước lấp lánh ánh nắng hệt dát vàng. Trông Hec
thật là buồn, không giống gì cô gái vui vẻ hàng ngày. Mái tóc đen thường
búi cao giờ bay loà xoà thành từng đợt sóng mềm mại lướt nhẹ trên bờ vai
gầy mỗi khi gió vô tình thoảng qua.
-Nàng gặp chuyện không vui à, Hec? - Gensan tỏ vẻ quan tâm, chẳng khó
khăn mấy, không hẳn là vì chàng giỏi đóng kịch mà đơn giản là chàng để
mặc bản thân làm điều mình thích thôi.
Hec đã nhận ra ai đang đứng cạnh mình nhưng nàng không ngước lên nhìn,
vẫn cúi gằm mặt sầu não, nhìn
chằm chẳm xuống làn nước trong veo như thể dưới ấy có thứ gì cuốn hút
lắm vậy. Gensan bật cười rồi cũng ngồi xuống ngay bên cạnh, ngắm nhìn
Hec thật chăm chú, chăm chú đến nỗi khiến nàng khó chịu quắc mắt, nhăn
nhó gắt:
-Thái tử Serazan mà có cách nhìn bất lịch sự thế à?
-Cuối cùng thì ta cũng khiến nàng chịu mở miệng rồi.
-Chàng… - Hec biết mình đã bị lừa, tức tím mặt, lập tức quay đi chỗ khác
không nhìn Gensan nữa, các ngón tay nắm chặt lại. Gensan vẫn không hề
phật ý, chàng đặt quả cầu sáng rực rỡ xuống, cười :
-Trời đẹp thế này mà lại có đám mây u ám nào khiến người đẹp kiêu hãnh
đây ủ dột như … chuột nhúng
nước vậy nhỉ ?