-Cuộc sống luôn đòi hỏi sự thay đổi…
Zinnia có thể kiên cường như vậy, chẳng lẽ thân nam nhi như chàng lại toan
dùng mưu kế hèn hạ để đối phó với Henki ư ?
Hec đang trên đường đến cung điện Camellia dự tiệc, Reven lại tổ chức một
buổi vũ hội linh đình nào đó dường như chỉ để chứng tỏ sự giàu có và
quyền uy của mình. Dĩ nhiên là nàng chẳng lạ gì cái kiểu phô
trương ấy của những tên tướng quân sớm có chút địa vị và thật tình nàng
không định đến dự nhưng ngay cả
Prang còn đích thân đi thì…
“Chỉ bực mình là con nhỏ Almah kia cũng được theo cùng.” – Hec lẩm bẩm
cáu gắt, nàng vẫn chưa nguôi
cơn giận ngày hôm qua cho dù hoàng đế đã dỗ dành rằng cô gái ấy tính tình
khó chịu như vậy càng chứng tỏ
cô ta chẳng biết gì nhiều hơn chuyện ganh ghét nhỏ nhặt. Theo cách nói ấy
thì Prang chỉ xem Almah như
một món đồ chơi và chàng tỏ ra rất hài lòng khi món đồ chơi ấy không biểu
hiện một mối nguy hại nào…
-Quận chúa, chúng ta có thể nói chuyện một chút không? – Vương tử
Gensan đột ngột chắn ngang đường đi của Hec, có vẻ rất nghiêm túc.
-Ta…ta đang bận. – Hec e dè nói.
-Đến Camellia? – Gensan đoán rồi tự chàng đáp trong khi mân mê quả cầu
trên tay – À phải, đối với nàng thì một bữa tiệc rượu cũng quan trọng hơn…
- Chàng bỏ lửng vế sau câu so sánh trước ánh nhìn phẫn nộ