chẳng gây ấn tượng gì nhiều cho nàng, vì nàng mải nghĩ đến chuyện khác
hoài chăng?
-Lính kiểng à, bộ muốn thành em rể của bệ hạ hay sao mà để tâm đến quận
chúa điện hạ nhiều vậy. – Almah xen ngang vào bằng cái giọng giễu cợt.
Trong khi Hec tức sôi máu thì Ana chủ động đáp lời :
-Quý tiểu thư quá coi trọng khả năng … tán tỉnh người khác của tôi rồi.
Chuyện đó thật tình phải nhờ tiểu thư chỉ bảo thêm nhiều.
-Ngươi…
-Thôi nào Almah. – Prang đặt cốc rượu xuống, nói nhỏ nhẹ - Có cãi đến
ngày mai nàng cũng không thắng
được hai người ấy đâu. Nhưng chuyện em rể thì… có lẽ đúng đấy. Reven đã
có ý trung nhân rồi, may mắn
đó cũng là một cô em gái đáng yêu của ta, Iris.
-Quận chúa Iris? Sao thiếp chưa từng gặp? – Almah tỏ ý nghi ngờ. Hec
được dịp lên mặt, cười sắc lạnh:
-Thứ như cô cũng xứng để diện kiến em gái dễ thương của ta sao chứ ?
-Tôi chẳng biết quận chúa Iris ra làm sao nhưng nếu cũng như quận chúa thì
tôi không muốn gặp đâu. –
Almah phản pháo tức thì, quay ngoắt sang nhìn Ana đang chống cằm
thưởng thức màn biểu diễn – Còn ngài thì sao hả, đại tướng quân? Quận
chúa Iris có phép màu nào mà làm tan giá băng trong ánh mắt ngài thế?
-À… - Ana mỉm cười lịch thiệp – Tiểu thư quan tâm làm tôi thấy mình vinh
hạnh quá. Nhưng chuyện riêng tư của mình tôi có thể từ chối trả lời không?