Almah sắp hét lên: “Không!” thì Hec đã lại tìm được cơ hội đáp lễ:
-Nếu muốn Reven nói thì sao cô không thử kể xem làm thế nào cô lại được
anh trai ta yêu thích vậy? Sao, không trả lời được chứ gì. Thế thì bớt bàn
linh tinh đi. Chỗ này thứ cung nữ như cô xứng được mở miệng đấy à?
Almah tức nghẹn họng. Prang cũng chẳng tỏ ý gì bênh vực cho nàng, chứ
còn gì, chàng đâu ngốc đến mức
gây mất lòng em gái và cận tướng chỉ vì một món đồ chơi, cho dù nhìn nó
có đẹp đẽ đi chăng nữa.
Khi Almah đã thôi gây sự thì Hec cũng chẳng hứng thú gì thêm. Nàng thở
dài rũ người nhìn rất phiền muộn.
Ana ngồi ngay bên cạnh cũng bất an không kém. Benjin đã trở về nhưng
hình như không vui vẻ lắm, còn
Jacken nữa chứ, có vẻ chưa nói bí mật của nàng cho Hec biết. Dòng suy
nghĩ của Ana đứt ngang khi nàng quận chúa ấy đột ngột rời khỏi bàn tiệc.
…
Hec lặng người dựa vào cột đá, lòng dạ rối bời. Càng lúc càng thấy lo lắng
trước một điều gì đó mơ hồ, nàng ngước lên nhìn bầu trời tím thẫm dịu
dàng toan tìm kiếm chốn bình yên để trấn an bản thân, nhưng điều nàng
thấy còn kì lạ hơn, hai chòm sao cuối đường chân trời có vẻ như đang chậm
chạp xích lại gần nhau làm thành một vòng cung kim tuyết óng ánh ngộ
nghĩnh.
-Giống như một nửa của trái tim…- Hec vô tình buông lời, chắc là do quá
kinh ngạc.