Ánh mắt Prang sáng bừng lên quyết liệt, chàng bác bỏ ngay:
-Người như ngươi có thể trở thành hoàng hậu của cả một đế quốc lớn.
Chẳng phải hơn hẳn chức tướng quân cỏn con không chắc chắn ư ?
-Hoàng hậu? Hoàng hậu của ai? – Ana hỏi hơi mỉa mai. Mặc dù cuộc trò
chuyện nguy hiểm này mang đến
cho nàng cảm giác rất thú vị, cứ như đang đối mặt với Prang ngay trong
thân phận thật sự của chính mình.
-Ai đó như… ta chẳng hạn. – Prang đáp, rõ ràng chỉ là một câu nói đùa thế
mà chẳng hiểu sao chàng thấy lạ
lùng hệt như đang cầu hôn một cô gái thực sự vậy.
Ana bật cười khanh khách, nàng phất tay ra ý phủ nhận:
-Bệ hạ thật hay thích nói đùa. Nếu tôi là nữ thật thì chẳng đời nào ngài cho
tôi chức hoàng hậu, có khi còn nhốt tôi vào tử ngục cũng nên.
-Tại sao?
Lần này là Ana chủ động nhìn thẳng vào Prang, khuôn mặt nàng toát ra một
vẻ đẹp thần thánh.
-Ngài quên tôi giống ai rồi sao?
-…Anatasia thì có liên quan gì?
-Nếu tôi là nữ, tất khiến ngài nghĩ tôi chính là Anatasia. Liệu ngài có đủ can
đảm để lập một người nhiều khả năng chính là kẻ tử thù của mình lên ngôi
hoàng hậu không? Không. Vả chăng vì chút tình yêu kia ngài sẽ khoan
hồng đem tôi nhốt vào ngục để mỗi khi nhớ đến thì có thể gặp mặt mà thôi.