Nói vậy tôi há chẳng phải chịu bất hạnh gấp vạn lần chuyện đem gươm
chinh chiến kiêu hùng ư ?
Lời nhận xét thấu đáo của Reven làm Prang toát mồ hôi lạnh. Sao con
người này có thể nhìn thấy rõ những góc tối trong tâm hồn chàng đến thế?
-Vậy tại sao ta không làm thế với Almah? Xét về ngoại hình, Almah giống
Anatasia hơn ngươi nhiều.
-Nhưng theo tôi biết thì ngài không hề yêu công chúa Porasitus vì ngoại
hình, lẽ đương nhiên khi tìm người ngài cũng không dựa theo tiêu chuẩn
này. Về bản chất, theo lời ngài kể, có lẽ tôi và vị công chúa kia giống nhau
nhất. Vì thế Almah với ngài chỉ là món đồ chơi không hơn, không kém.
-Nói hay lắm. – Prang vỗ tay tán thưởng – Ngươi quả thực xứng với chức
đại tướng quân. Đáng lẽ Anatasia cũng nên là một đấng nam nhi như ngươi,
thế thì cả ta lẫn nàng ấy sẽ chẳng đau khổ như vầy. Sao lại nhìn ta như thế?
Nếu Anatasia cũng là một hoàng tử Porasitus giống Leon hay Gan thì ta sẽ
chẳng thả nàng ấy đi khỏi Porasitus mà sống tiếp cuộc đời cô độc. Cái chết
vốn là sự giải thoát mà.
-Làm sao ngài biết công chúa ao ước được giải thoát ? – Ana thoáng run
giọng.
-Bất cứ ai sống quá lâu với những thứ như quyền lực và thù hận thì đều có
cảm giác đó. – Prang bình thản nhận xét, chứng tỏ bản thân chàng cũng đã
chiêm nghiệm qua câu nói này nhiều lần rồi. Đúng lúc đó Almah quay về
với một chiếc cốc mới trên tay, nàng nhanh nhẹn rót rượu vào và mời Ana.
Đoạn mọi người cùng
nâng cốc chúc tụng cho sự hưng thịnh đời đời của đế chế Henki…
Hương rượu thơm nồng.