HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 1005

Hồi 38

Những giòng máu hận

Trên đời không một ai mà không có lúc giông giống bùn lầy . Bước chân
của người dẫm lên , đất cứng ngang nhiên phản kháng nhưng bùn lầy thì
không .

Nó chỉ cam tâm , nhẫn nại để cho người dẫm lún , càng lúc nó càng mềm .
Trên đời này nếu có vật mềm thì trước nhất phải kể đến bùn lầy .

Lý Tầm Hoan tự ví mình như thế và hắn rất thích như thế .

Vòng tường của Hưng Vân Trang hình như mới được tô vôi lại , dầu ban
đêm cũng vẫn thấy huy hoàng .

Thế mà bảng hiệu của quán lão Tôn Gù đã rơi đổ không biết tự bao giờ .

Ông ta đã giải ghệ rồi chăng ?

Từ con đường ẩm thấp bên ngoài , khó lòng thấy được bóng người trong
trang viện .

Bây giờ trời đã sáng rồi , tự nhiên không bao giờ thấy ánh đèn " cứ mồi tối ,
trên ngôi lâu đài nhỏ phía sau một ánh đèn leo lét ..."

Hơn hai năm qua , đêm nào cũng thế .

Lý Tầm Hoan chợt nhớ tới những chuyện mà hắn không muốn nhớ .