HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 1098

Lâm Tiên Nhi vẫn ngồi dưới đất .

Chiếc áo cũ nàng vẫn nắm cứng trong tay .

Vì bây giờ nàng đã biết rõ rồi , ngoài chiếc áo rách này ra , tay nàng không
còn nắm được bất cứ những gì .

" Khi đã tới lúc đó , cô sẽ thấy rằng cô không được gì cả , cô hoàn toàn
trỗng rỗng "

Nước mắt của Lâm Tiên Nhi vụt trào ra .

Có lẽ đây là lần thứ nhất nàng khóc thật , không phải là vũ khí .

Nàng cầm chiếc áo trên tay , nàng nhìn trân trối .

Và nàng bỗng cười lên sằng sặc .

Nàng xé nát từng manh áo trên tay và nàng cười lớn hơn lên .

" Sợ gì , ta vẫn còn đẹp , còn trẻ , chỉ cần ta bằng lòng thì hàng vạn đàn ông
bu theo như ruồi bu mật , một đêm coả vạn thằng cũng chẳng sao mà "

Nàng cười , giọng cười lâu dần bống biến thành tiếng khóc .

Mưa rừng mỗi lúc nhiểu hơn .