HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 1099

Hồi 41

Một con người mới

Mưa càng nặng , gió càng lạnh .

Mưa xối trên thân trần trùng trục của Tiểu Phi , hắn nghe khoan khoái lạ
lùng .

Bởi vì mưa càng lạnh , hắn càng cảm thấy hắn không phải là hình cây
tượng đá .

Hai năm nay , hình như đây là lần thứ nhất hắn biết cảm giác .

Hắn cảm nghe thân thể hắn rất nhẹ nhàng , giống như hắn mới vừa trút bỏ
ngàn cân đá nặng .

Hắn vụt dừng đứng lại , hắn nghe trong mưa gió có tiếng réo xa xa :

- Tiểu Phi ... Tiểu Phi ...

Tiếng kêu thật trong nhưng cũng thật nhẹ , giá như chừng hai hôm trước
nhất định hắn không làm sao nghe thấy .

Nhưng hiện tại thì khác , hiện tại bản năng của sự sống giữa đồng hoang
trong con người của hắn đã trở về .

Chăqngr những mắt hắn sáng là tai hắn lại thính vô cùng .

Bây giờ thì mắt hắn không còn mù , tai hắn không còn điếc nữa .