HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 145

Thật sự thì hắn không sợ chết nhưng bây giờ hắn có thể chết được sao ?

Quanh cảnh bốn bên càng đi càng hoang vắng , xa xa thấp thoáng thấy
dáng rừng thưa .

Và dọc hai bên đường , ngô đồng trụi lá , khắp nơi trên mặt đất đỏ ói một
màu lá rụng .

Lý Tầm Hoan mím miệng thở dài , chẳng lẽ đây là khoảng cuối cùng của
con đường ?

Bước đi của Quách Tung Dương càng phút càng lớn hơn và dấu chân lui lại
càng lúc càng mờ .

Tự nhiên vận dụng nội lực của hắn đã đặt đến chỗ cao nhất , như vậy là
công phu của hắn kể đã hoàn tất .

Bây giờ thì công lực , tinh thần , thể chất của hắn đã đạt đến lúc hoàn toàn
không có gì lay chuyển , tất cả hợp thành một khối vững như sắt thép , dai
như chất nhựa đã đong .

Một kiếm của hắn trong lúc này vừa mạnh vừa chính xác gấp trăm ngàn lần
so với lúc bình thường .

Lý Tầm Hoan bỗng nhiên dừng lại .

Hắn không nói , không phát xuất một tiếng động nào nhưng Quách Tung
Dương thì đã nghe rất rõ , mặc dầu hắn không quay lại .

Tinh thần của hắn qua khoảng đường vận dụng bây giờ đã đến mức có thể
cảm biết được bằng trực giác .