HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 146

Tất cả những gì thay đổi trong khoảng trời đất im lìm cũng không sao thoát
qua trực giác đó của hán trong lúc bây giờ .

Hắn không quay đầu , hắn nói từng tiếng một :

- Tại nơi đây à ?

Trầm ngâm một lúc , Lý Tầm Hoan nói :

- Ta không thể giao đấu .

Quách Tung Dương vùng quay phắt lại , tia mắt như đao của hắn nhìn
thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan :

- Ngươi nói sao ? các hạ bảo sao ?

Lý Tầm Hoan cúi mặt , lòng hắn dầng lên niềm chua xót .

Biết rằng đến lúc bây giờ mà nói thêm một tiếng không thể giao đấu , thật
không khác nào vừa lâm trận chưa đánh chát gì mà đã bôn đào .

Chuyện như thế thật chẳng thà chết chứ không làm sao được .

Nhưng bây giờ Lý Tầm Hoan không thể không làm .

Quách Tung Dương rít giọng :

- Các hạ bảo rằng không thể cùng tôi giao đấu ?

Lý Tầm Hoan gật gật đầu .

Quách Tung Dương gặn lại :