HUYNH ĐỆ - Trang 131

bò dạy, khắp người đầy bụi đất, hắn đến trước mặt hai cậu bé, hằm hằm
nói:

Mẹ kiếp, cười gì?

Lý Trọc và Tống Cương không sợ hắn gì hết, Tống Cương vênh mặt

bảo:

Cười anh rê chân.

Hư... – Tôn Vĩ tóc dài ngạc nhiên nhìn đồng bọn bảo - - Nó dám chế

nhạo bố rê chân?

Tống Cương hỏi Lý Trọc một cách khinh thường:

Rê chân của anh ta thế nào?

Lý Trọc cười khúc khích, cậu cũng hỏi một cách khinh thường:

Rê chân của anh ta ấy ư?

Thái độ và biếủ hiện trên nét mặt của Tống Cương và Lý Trọc khiến

ba tên kia hết sức kinh ngạc, chúng chửi:

Mẹ kiếp....

Lúc này Tống Cương nói một cách vênh vang:

Nói cho các anh biết, còn một miếng bố em không dạy các anh, đó là

miếng quan trọng nhất, bố em đã dạy chúng em.

Mẹ kiếp... - Chúng tiếp tục chửi, Tôn Vĩ tóc dài nói - - Vậy là mày

cũng biết rê chân?

Tống Cương chỉ Lý Trọc đáp: