KẺ BÁO THÙ - Trang 221

chập hai bàn tay vào với nhau. “Mặc dù chuyện đó có thể xảy ra. Còn ai khác
biết những gì anh biết không?”

Harry lắc đầu.
“Vậy anh đang theo đuổi điều gì? Tiền ư?”
“Không.”
“Là tôi thì tôi sẽ không trả lời nhanh như thế đâu, ngài Thanh tra ạ. Tôi

chưa có cơ hội để nói rằng thông tin này có giá trị như thế nào đối với tôi.
Biết đâu lại có một món tiền lớn. Nếu anh có thể chứng minh được những
điều anh vừa nói. Và sự trừng phạt những kẻ có tội có lẽ sẽ được thực hiện -
nói thế nào nhỉ - dưới sự bảo trợ của cá nhân mà không bị chính phủ can
thiệp vào.”

“Đó không phải là vấn đề,” Harry nói, hy vọng mồ hôi đang rịn ra trên

trán anh không nhìn thấy được. “Vấn đề là thông tin của ông có giá trị như
thế nào đối với tôi.”

“Vậy anh đang định đề nghị điều gì, Spiuni

*

?”

“Điều mà tôi định đề nghị,” Harry nói, cầm cả hai quân vua trong một bàn

tay, “là một sự thỏa hiệp. Ông cho tôi biết Kẻ Hành quyết là ai thì tôi sẽ kiếm
được chứng cứ chống lại cái gã đã lấy mạng Anna.”

Raskol cười khùng khục. “Thì ra là vậy. Giờ thì anh đi được rồi đấy,

Spiuni.”

“Hãy suy nghĩ về chuyện đó, Raskol.”
“Không cần thiết đâu. Tôi tin những người săn lùng tiền bạc; tôi không tin

những người hùng thập tự chinh.”

Cả hai nhìn nhau từ đầu đến chân. Cái đèn tuýp kêu rẹt rẹt. Harry gật đầu,

đặt hai quân cờ trở lại chỗ cũ rồi đứng dậy, đi ra cửa và đập mạnh. “Hẳn là
ông quý Anna lắm,” anh nói trong lúc quay lưng về phía Raskol. “Căn hộ ở
Sorgenfrigata đứng tên ông, mà tôi biết rất rõ Anna túng quẫn đến mức nào.”

“Vậy sao?”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.