KẺ BÁO THÙ - Trang 224

Người đã bắn chết cái gã ở bên Úc ấy. Bắn thẳng vào đầu, Harry nhỉ?”

“Cừ lắm,” một trong số các thực khách nói. Harry không nhìn thấy mặt

anh ta vì anh ta đang chúi về phía trước làm mái tóc dài rủ xuống bên trên
cốc bia như một tấm rèm. “Tiêu diệt bọn sâu bọ đó.”

Harry trỏ vào một bàn còn trống và Øystein gật đầu, dụi điếu thuốc đang

hút, đút bao Petteres vào túi áo bò và tập trung bê cốc bia tươi mới rót sang
chiếc bàn đó để không làm sánh ra.

“Lâu lắm mới thấy cậu,” Øystein nói, quấn một điếu thuốc mới. “Cả mấy

thằng kia nữa. Chưa gặp lại tụi nó lần nào. Chúng đều đã chuyển đi, lấy vợ và
có con cả rồi.” Øystein bật cười. Một tiếng cười chua chát, khàn khàn. “Dù gì
thì tụi nó cũng đã ổn định cả rồi. Ai mà tin nổi cơ chứ?”

“Ừm.”
“Đã về Oppsal lần nào chưa? Bố cậu vẫn đang ở nhà cũ chứ?”
“Rồi, nhưng tôi không hay về lắm. Thỉnh thoảng chúng tôi nói chuyện qua

điện thoại thôi.”

“Thế còn em gái cậu? Con bé đã khá hơn chưa?”
Harry mỉm cười. “Bị Down thì làm sao mà khá hơn được, Øystein. Nhưng

con bé ổn. Đã có một căn hộ riêng ở Sogn. Có cả bạn trai nữa.”

“Chà, thế thì còn khá hơn cả tôi nữa ấy chứ.”
“Chuyện lái xe thì thế nào?”
“Cũng tạm ổn. Vừa đổi hãng taxi. Hãng cũ bảo tôi bốc mùi. Lũ khốn.”
“Vẫn không thích quay lại với máy tính à?”
“Cậu điên à!” Øystein lắc đầu dứt tiếng cười trong cổ họng trong lúc lia

đầu lưỡi trên mảnh giấy. “Lương hằng năm lên tới cả triệu và có một văn
phòng yên tĩnh - đương nhiên tôi cũng muốn thế lắm chứ, nhưng quá muộn
rồi, Harry. Cái thời của những gã rock-n-roll trong lĩnh vực IT như tôi đã qua
mất rồi.”

“Tôi đã nói chuyện với một người ở phòng bảo mật dữ liệu của ngân hàng

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.