KẺ BÁO THÙ - Trang 225

Den norske. Anh ta bảo rằng cậu vẫn được xem là một người đi tiên phong
trong lĩnh vực phá mã.”

“Người đi tiên phong có nghĩa là đã thuộc về quá khứ, Harry ạ. Không ai

có thì giờ cho một tên hacker hết thời đi sau những phát triển mới nhất tới
mười năm cả. Cậu hiểu điều đó mà, phải không? Với lại còn có những
chuyện phiền phức kia nữa.”

“Ừm. Thật ra là đã có chuyện gì?”
“Chuyện gì ư?” Øystein đảo mắt. “Cậu biết tôi rồi còn gì. Đã là dân hippy

thì cả đời sẽ là dân hippy. Cần tiền. Thử một cái code mà lẽ ra tôi không nên
thử.” Anh ta châm điếu thuốc cuốn tay và ngó quanh tìm một cái gạt tàn mà
không thấy. “Thế còn cậu? Cai hẳn rượu rồi chứ?”

“Đang cố,” Harry với cái gạt tàn ở bàn bên. “Tôi đang gắn bó với một

người.”

Anh kể cho Øystein về Rakel, Oleg và vụ xử quyền nuôi con ở Moscow.

Rồi về cuộc đời nói chung. Cũng không mất nhiều thời gian lắm.

Øystein thì nói về những người khác trong nhóm bạn cùng lớn lên ở

Oppsal. Về Sigge, người đã chuyển tới Harestua cùng với một người phụ nữ
mà Øystein cho là quá có học so với anh ta, và Kristian giờ đang ngồi xe lăn
sau khi bị một chiếc ô tô đâm phải trong lúc đang phóng xe máy ở phía Bắc
Minnesund. “Bác sĩ đã cho nó một cơ hội.”

“Một cơ hội gì cơ?” Harry hỏi.
“Để lại chơi gái,” Øystein nói, nốc cạn cốc bia. Tore vẫn là giáo viên,

nhưng đã chia tay với Silje. “Nó không gặp may lắm,” Øystein nói. “Nó tăng
tận ba mươi cân. Đó là lý do vì sao cô ta cắt đứt với nó. Đúng thế đấy!
Torkild gặp cô ta trong những lần la cà ở các quán bar và cô ta bảo nó là cô ta
không chịu nổi cái kiểu động tí lại sụt sùi đó.”

Anh ta đặt cái cốc xuống. “Nhưng tôi biết đó không phải là lý do cậu gọi,

đúng không?”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.