KẺ GIẾT NGƯỜI ĐƯỢC GIẢI GONCOURT - Trang 162

- Tôi cũng đang nghĩ đến một đoạn kết như vậy - Joseph nói - Tức

thay cho kẻ giết người! Tức là hắn ta sẽ bị tước mất giải thưởng Goncourt...

° ° °

Cùng ngày hôm đó, khoảng gần ba giờ chiều Robenne đang ngồi trong

phòng làm việc của mình. Chuông điện thoại bỗng vang lên.

- Phóng viên Robenne phải không ạ? - Cô gái trực tổng đài hỏi -

Mouasac có điện thoại gọi anh.

- Alô? - Joseph nói.

Anh nghe thấy một giọng nói khô khan từ xa xôi vẳng lại.

- Alô, Robenne, anh đấy ư? Alô... Tôi muốn được nói chuyện với

Joseph Robenne phóng viên báo "Paris-Nouvelles"... Alô...

- Tôi nghe đây, thưa ông Ramondou - Joseph trả lời.

- Ồ, anh đấy ư! Dự thẩm Kamondou đang nói đây. Anh nhận ra tôi rồi

hả? Mọi việc ở chỗ anh ổn cả chứ? Thế thì tuyệt!

- Có chuyện gì xảy ra vậy?

- Lại thêm một chuyện kỳ quặc nữa... Tôi sẽ giải thích bây giờ... Tôi

vừa mới nhận được một bức thư nặc danh. Alô?

- Tôi hiểu rồi, một bức thư nặc danh. Thế nó được gửi từ đầu đến?

- Từ Mouasac. Nó được bỏ ở Mouasac. Tôi rất lo ngại cho anh.

- Tại sao lại lo ngại cho tôi?

- Alô, anh nghe rõ tôi nói không? Tôi đọc nhé... Bức thư được ghép

bằng những chữ cái cắt từ một tờ báo ra. Một thủ đoạn thông thường. Bức