KẺ THÙ BÍ MẬT - Trang 129

Mụ Vandermeyer không hề ngạc nhiên:

- Thực ra tôi không biết cô ta ở đâu vào lúc này.

- Nhưng bà có thể biết chứ?

- Chắc chắn. Đấy không phải là việc khó.

- Và còn nữa... - Tuppence nói thêm, giọng hơi run - Còn một cậu bé.

một người bạn của tôi. Tôi... tôi e rằng cậu ta đã gặp chuyện rắc rối do lỗi
của ông bạn hôm nọ của bà.

- Cậu ta tên là gì?

- Tommy Beresford.

- Tôi chưa nghe nói đến cậu ta bao giờ. Nhưng tôi sẽ hỏi Boris. Ông ta sẽ

nói cho tôi tất cả những gì ông ta biết.

- Cảm ơn.

Tuppence cảm thấy như sống lại và tính bướng bỉnh nổi lên. Cô cúi

xuống thì thầm:

- Còn một việc nữa: ai là ông Brown?

Gương mặt đẹp của mụ Vandermeyer chợt tái đi. Mụ cố gắng bình tĩnh

và lấy lại sự tự tin nhưng không được.

- Cô đã không biết gì nhiều về chúng tôi nếu cô còn chưa biết rằng

không một ai biết ai là ông Brown. - Mụ ta nói và nhún vai.

- Không một ai, có thể, nhưng bà thì chắc là biết. - Tuppence thản nhiên

đáp lại.

Một lần nữa mụ Vandermeyer tái mặt: