Giang Hoa: “Chú Tần không tin cháu sao?”
“Đâu có.” Tần Ngạn Chi cười ha ha: “Như vậy đi, nếu cháu thật sự không
thích Nghiên Thanh, chú và ba cháu chắc chắn sẽ không miễn cưỡng,
nhưng chia tay dù sao cũng là việc hệ trọng, chú với ba cháu sẽ bàn thêm
chút. Hoa Tử, lại nói tiếp, cháu và Kiều Kiều lớn lên cùng nhau, chú Tần
thật sự đối xử với cháu như con trai của mình, chú Tần cũng hi vọng cháu
có thể hạnh phúc.”
“Cảm ơn chú Tần.”
“Thằng nhóc này, lát nữa cháu về trước đi.” Tần Ngạn Chi cũng đưgns dậy
khỏi ghế, “Chú phải lên tầng xem Kiều Kiều thế nào.”
***
Lúc Tần Ngạn Chi đi lên, Tần Dư Kiều đang thu dọn quần áo, vừa dọn vừa
lau nước mắt. Không biết có phải quá nhập vai hay do cảm xúc tủi thân lúc
trước chỉ tạm thời được Lục Cảnh Diệu vỗ về, khi thấy Tần Ngạn Chi lại
dâng trào trào xúc.
“Kiều Kiều.” Tần Ngạn Chi tiến lên ngăn cản Tần Dư Kiều, “Đừng giận
nữa, mới Tết nhất, con như vậy ba rất đau lòng.”
“Ba đau lòng?” Tần Dư Kiều sụt sịt, “Con còn chưa nói đau lòng đâu. Ba,
ba luôn mồm bảo con về nhà về nhà, nhưng nơi này còn là nhà con ư?”
"Sao lại không phải là nhà của con.” Tần Ngạn Chi bỏ lại quần áo của con
gái vào tủ, “Con nhìn căn phòng kia xem, và cả dây đu dưới lầu, còn có đủ
loại hoa cỏ từ úc con còn bé xíu, làm gì có vật nào ba không giữ lại cho con
đâu. Kiều Kiều, con cũng phải thông cảm cho ba một chút, có đôi lúc ba
thực sự rất khó xử, con có biết không?”