KÉN CÁ CHỌN CANH - Trang 548

“Con biết ba khó xử, cho nên con trở về, con trở về rồi ba sẽ không khó xử
nữa phải không?” Tần Dư Kiều rơi nước mắt không ngừng, tiếng nức nở
càng lúc càng rõ, “Ba… Nhà không đổi nhưng người thay đổi… Ba có biết
con ghét nhất điều gì ở cái nhà này không, chính là thời gian ăn cơm mỗi
ngày! Vì không muốn bà nội buồn nên ngày nào con cũng phải giả vờ vui
vẻ, ba có biết thật ra con không vui vẻ chút nào không? Con rất ích kỷ… ba
có biết không…?”

“Tần Dư Trì gọi ba là ba con không so đo làm gì, nhưng tại sao Hạ Nghiên
Thanh cũng gọi ba là ba… Con thật sự rất khó chịu, ba có biết ở nước
ngoài con ăn chung với mẹ được mấy bữa không? Ba có biết con mong mỏi
cuộc sống người một nhà sum họp đến nhường nào không? … Tuy rằng
con cũng biết đây là chuyện không có khả năng, nhưng vì sao một người
không liên quan có thể có được ba của con, bà nội của con, còn con chẳng
có gì cả? Ba ơi, bây giờ con là cái gì?”

“Kiều Kiều … ”

“Ba luôn miệng nói con là con gái của ba, ba rất yêu con… nhưng vì sao
con không cảm nhận được tình yêu đó. Ba ơi…” Tần Dư Kiều sắp khóc
không thành tiếng, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt Tần Ngạn Chi, ôm lấy
đầu gối nức nở ra tiếng, “Con thật sự không cảm nhận được… không cảm
nhận được… Ba có biết mấy ngày nay con cảm thấy mình giống ai
không…? Là khách, con giống như khách của nhà họ Tần, cái nhà này
khiến con không còn chút cảm giác thân thuộc nữa rồi … ”

“…”

“Hu hu…” Ngoài cửa truyền đến tiếng khóc nức nở của bà Tần, bà được
Lục Cảnh Diệu đẩy lên lầu. Lúc anh đi cáo biệt bà Tần thì bà cụ nhờ anh
đẩy lên tầng. Anh cảm thấy bà Tần tham gia vào cũng không tồi, nhưng sau
khi lên tầng, Lục Cảnh Diệu phát hiện Kiều Kiều đã sửa lại kịch bản, bây
giờ cô ngồi xổm khóc như đứa trẻ đòi kẹo là đang diễn vở kịch nào đây?