KÉN CÁ CHỌN CANH - Trang 550

Tần Ngạn Chi thở dài, Lục Cảnh Diệu vẫn mím môi không nói lời nào, chỉ
ra ngoài đóng cửa lại rồi xoay người trở lại.

“Có một số việc vì là bậc con cháu nên tôi không nói, nhưng Tần Dư Kiều
là vợ chưa cưới của Lục Cảnh Diệu tôi, tôi không thể nhìn cô ấy chịu uất
ức. Thực ra tôi đã muốn nói những lời này từ lúc vào nhà các vị rồi, có điều
Kiều Kiều ngăn tôi lại, nói rằng không thể khiến mọi người không vui. Bây
giờ dù sao Kiều Kiều cũng không vui nổi nữa, tôi sẽ nói thẳng.” Lục Cảnh
Diệu nhíu mày thật chặt, sau đó đưa mắt nhìn bà Tần.

Hốc mắt của bà Tần còn đọng nước, sụt sịt cũng rất tủi thân, nhất là khi
Lục Cảnh Diệu nhìn về phía bà thì càng thêm tủi khổ.

“Đầu tiên nói đến bà. Bà là bà nội của Kiều Kiều, Kiều Kiều vẫn luôn nói
với tôi, ở nhà họ Tần người thương cô ấy nhất chính là bà nội. Nhưng thật
sự xin lỗi, tôi không thấy bà thương yêu cô ấy được bao nhiêu. Nếu như
không phải đêm 30 đó Kiều Kiều không chủ động xuống nước, có phải bà
còn tỏ thái độ cho chúng tôi xem không?”

Bà Tần: “Tôi… tôi…”

Lục Cảnh Diệu khẽ nhếch khóe môi: “Có phải trong lòng bà còn trách Kiều
Kiều không về thăm bà không? Nhưng sao bà không nghĩ đến chuyện mình
cũng không đi thăm cô ấy chứ? Lúc ấy cô ấy mấy tuổi, còn bà bao tuổi? Bà
có cần phải tính toán với một đứa trẻ như vậy không? Mẹ Kiều Kiều không
phải là bà không biết, Bạch Thiên Du có tính cách thế nào? Kiều Kiều sống
những ngày ở nước ngoài thế nào bà có biết không? Bà có biết lúc Kiều
Kiều gặp tôi, cô ấy nói với tôi thế nào không? Cô ấy nói cô ấy không cha
không mẹ. Các người có biết cô ấy ở nước ngoài mắc bệnh tâm lý hay
không? Đương nhiên các vị không biết, lúc ấy bà đang bận bồng cháu mà.
Còn Tần Dư Trì, tên này do ai đặt?”

“Tôi … ” Bà Tần khẽ nói.