KHẢI HOÀN MÔN - Trang 369

Các nóc nhà nổi bật lên trên màu hoàng kim đỏ rực của buổi sáng. Ở phía

trên, nền trời ngả sang những sắc thật xanh nhạt. Vài áng mây trôi qua như
những con hồng hạc ngủ quên.

- Jeanne, em nhìn xem. Ngày đẹp quá! Em có nhớ dạo nọ trời cứ mưa

suốt không?

- Có anh ạ. Lúc nào cũng mưa. Trời xám ngoét và đổ mưa xuống hoài.

- Khi anh ra đi trời cũng mưa. Em thì khổ sở tuyệt vọng. Còn bây giờ...

- Vâng - Jeanne nói - Còn bây giờ thì...

Nàng nằm sát vào người anh.

- Bây giờ chúng ta có tất cả. - Anh nói - Có hết! Lại có cả vườn nữa:

những khóm cẩm chướng trên bàn cửa sổ phòng Wiesenhoff. Và dưới kia,
trong các cành dẻ, lại có cả chim.

Anh thấy Jeanne khóc.

- Tại sao anh không hỏi gì em? - Nàng nói.

- Anh đã hỏi quá nhiều rồi. Chính em cũng đã trách anh, còn gì?

- Lúc ấy khác.

- Chẳng có gì để hỏi cả.

- Những việc đã xảy ra từ khi ấy...

- Không có việc gì xảy ra cả.

Jeanne lắc đầu.