KHI DẤU YÊU VỀ - Trang 165

tỉnh lại rồi, và sẽ không sao đâu, có điều những vết sẹo tối nay sẽ đi theo cả
đời như kỷ niệm đáng nhớ đấy”.

Meg áp một tay lên miệng, lầm rầm khấn một câu.

“Tôi gặp anh ta được không?” Pete vuốt lên vành mũ.

“Được, nhưng đừng lâu quá. Anh ta cần phải nghỉ ngơi”. Bác sĩ Patel

chỉ về phía cánh cửa đang đu đưa dẫn vào một hành lang dài, “Phòng 583”.

Meg giơ điện thoại lên, “Trên đường tới đây tôi có gọi cho vợ cũ của

anh ấy. Cô ấy có phải tới không ạ?”

Viên bác sĩ nhướn mày, “Cô ấy có muốn tới hay không ấy chứ?”

“Cũng không hẳn”. Meg xòe hai tay ra, “Tôi đã nói là vợ cũ rồi mà”.

“Cô ấy không cần tới nữa. Hiện tại anh Beauđry đã qua cơn nguy kịch.

Chúng ta không cần làm gì to tát vội”.

“Tôi có nhắn tin cho bạn gái Ali của anh ấy, nhưng hiện giờ cô ấy

đang đi vắng. Ít ra lúc về, cô ấy cũng tới chăm sóc cho Matt được”.

Pete chỉ vào chiếc ghế cô vừa đứng lên, “Đợi ở đây đã. Anh muốn nói

chuyện với Matt một mình”.

Meg cảm ơn bác sĩ Patel rồi quay trở lại chồ ngồi. Trong lúc Pete rời

phòng, cô vớ lấy một cuốn tạp chí, lật qua xem, nhưng tranh ảnh và các
khuôn mặt trên trang giấy mờ nhạt như suy nghĩ của cô lúc này. Matt đã có
chuyện gì, và sao nó lại liên quan cả tới cô?

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.