KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1073

1073

165. MŨI DÀI

Ngày xưa, có một anh chàng trẻ tuổi tên là Đê. Nhà anh nghèo khó, cha mẹ

phải cho ñi ở tại một nhà lão trọc phú. Trọc phú bắt anh chăn trâu. Nhưng anh có
thói ham chơi bời, khi ñã lao vào cuộc ñánh khăng, ñánh ñáo hay bày trận, thả
diều thì chẳng còn biết gì trời ñất. Vì thế ñã nhiều phen anh ñể cho trâu ăn lúa,
ăn khoai và cũng nhiều phen, anh bị chủ nọc ñánh dữ dội.

Một hôm, Đê cùng các chúng bạn bày cuộc thi bơi lội. Đàn trâu thả trên ñồi

vắng. Cuộc tranh lèo giật giải ñã ñến ñộ làm cho Đê không dứt ra ñược. Hết lặn
ñến hụp, bơi sấp ñến bơi ngửa, cuộc vui kéo dài mãi ñến gần trưa. Bỗng nhiên
khi nhìn lên ñàn trâu thì thấy mất hút một con. Con trâu ấy lại là con của Đê
chăn. Bọn trẻ hoảng hốt chia nhau ñi tìm hết bụi bờ này ñến lùm ñồi kia, chẳng
thấy tăm hơi ñâu cả. - "Thôi rồi, trâu thằng Đê bị kẻ trộm dắt ñi rồi!" Bọn trẻ la
lên như vậy rồi ñứa nào ñứa nấy dong trâu của mình về nhà. Chỉ một mình Đê ở
lại vật vã kêu trời khóc ñất. Khóc một hồi lâu rồi ngủ quên.

Đang ngủ, thốt nhiên anh tỉnh dậy vì có cái gì chạm vào mặt. Anh hé mắt nhìn

thấy một ñàn quạ ñang xúm quanh. Thì ra chúng tưởng có xác chết nên kéo ñến
ñịnh làm bữa chén. Một con sà vào toan mổ mắt. Thấy thế, Đê lập kế thình lình
vùng dậy chụp ñược chân một con quạ, còn những con khác thì bay tán loạn.

- Hừ, ta sẽ cho mày hay. Dám ñến mổ vào mắt ta ư!

Nghe nói thế, quạ hết lời van vỉ:

- Xin ngài tha cho tôi, tôi sẽ biếu ngài một vật quý.

- Vật gì, ñưa ñây xem!

Quạ vội nhả từ trong miệng ra một viên ngọc nhỏ nhưng sáng lấp lánh, ñưa

cho anh và nói:

- Đây là viên ngọc nhỏ nhưng quý nhất thế gian. Ngài muốn cầu xin việc gì sẽ

có ngay vật ñó!

Đê nghĩ:

- Vậy sẵn ta ñang mất con trâu, thử cầu xem có hiệu nghiệm chăng. Bèn nói

to:

- Ngọc! Ngọc! Ta muốn ñược một con trâu thay cho con vừa mới mất!

Bỗng chốc từ dưới chân ñồi lững thững ñi lên một con trâu. Vừa ngạc nhiên

vừa mừng rỡ, anh vội trả tự do cho quạ rồi cưỡi trâu về.

*