KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1075

1075

ghé vào nghỉ chân, rồi khi nghĩ ñến ngọc, anh khóc tức tưởi. Bỗng có một vị
thần râu dài tóc bạc hiện ra trước mặt hỏi:

- Làm sao con lại khóc?

Đê kể lại tình ñầu, không giấu giếm một tý gì.

Vị thần bảo:

- Con ñừng buồn! Ta sẽ bày cho con một cách lấy lại vật quý.

Nói rồi vị thần bước tới chỗ bình hoa trên hương án, bẻ một bông hoa trắng và

một bông hoa ñỏ, và nói:

- Con hãy mang bông hoa trắng này gài vào cửa nhà nó. Nhất ñịnh nó sẽ gặp

chuyện không hay. Lúc ñó con sẽ dùng bông hoa ñỏ ñể lấy lại viên ngọc.

Nói xong vị thần biến mất. Theo ñúng lời thần dặn, Đê bèn ñem bông hoa

trắng lén ñến gài ở cửa sổ nhà trưởng giả, chỗ buồng của vợ rồi ra về.

Lại nói chuyện vợ Đê bấy giờ ñang ngồi mân mê viên ngọc quý, chợt ngửi

thấy mùi thơm ngạt ngào tỏa khắp gian phòng. Theo mùi tìm kiếm, chẳng mấy
chốc nàng ñã thấy bông hoa gài ở cửa.

- Quái, làm sao lại có thứ hoa thơm kỳ lạ thế này.

Vừa nói nàng vừa cầm hoa lạ ñặt vào mũi hít lấy hít ñể. Vợ chồng trưởng giả

thấy mùi thơm cũng chạy vào cầm lấy bông hoa xem và cũng ñưa lên mũi
thưởng thức mùi thơm. Nhưng chẳng mấy chốc, họ cảm thấy ñầu mũi ngứa
ngáy, họ bèn ra sức gãi, nhưng càng gãi mũi càng sưng, và dần dần mọc dài ra.
Họ cùng la lên:

- Ôi! Cái hoa này có ma. Mũi tôi làm sao lại thế này.

Ba người nhìn nhau vô cùng hoảng sợ, vì thấy mũi của người nào người ấy

không ngừng nhô thêm mãi. Trước chúng còn dòm mồm, sau ñã dài quá cằm.
Nhưng chúng vẫn chưa chịu dừng. Mũi vẫn thòng xuống quá ngực rồi quá bụng,
và còn dài xuống nữa, xuống nữa, gần chấm ñất mới chịu thôi.

- Ôi! Xấu hổ quá, trông như cái vòi voi!

Vợ Đê nước mắt ñầm ñìa nghĩ ñến nhan sắc có một không hai của mình trước

ñây. Cả mẹ lẫn con vội trốn vào buồng tránh mặt kẻ hầu người hạ. Chỉ có trưởng
giả lấy khăn che mặt, hối hả bảo người nhà ñi mời thầy thuốc. Nhưng khi nhìn
thấy bệnh lạ, thầy thuốc nào cũng lắc ñầu:

- Cái mũi này của cụ chỉ còn có nước cắt, nhưng cắt chưa chắc ñã lành, nó chỉ

làm xấu thêm và nguy hiểm nữa là khác.

*