1111
169. NÀNG XUÂN HƯƠNG
Ngày xưa ở tỉnh Bắc có nàng con gái trong trắng như hoa thủy tiên nên có tên
là Xuân Hương. Cha nàng là một ông ñồ nhà nghèo, ñã mất từ lâu. Nàng ở với
mẹ, hai mẹ con tần tảo nuôi nhau. Vào thời ấy, các cô gái con nhà gia thế thường
ñược bố mẹ cho ñi học. Xuân Hương lúc nhỏ có ñược bố dạy cho chữ nghĩa, nên
cô cũng biết võ vẽ. Năm mười lăm tuổi, nàng xin phép mẹ ñến học ở trường một
cụ ñồ già trong làng.
Ngày ấy có một chàng thư xinh ñẹp trai họ Tống, tên là Như Mai, con một
viên quan ñầu tỉnh. Vốn sẵn thông minh, chàng chuyên tâm vào nghiệp ñèn
sách, quyết nêu tên trên bảng vàng.
Một hôm vào ngày tết ñoan ngọ, Như Mai cùng một tiểu ñồng ñi dạo cảnh.
Qua lớp học của cụ ñồ già, chàng thoáng thấy có mấy cô gái ñang nô ñùa sau
vườn một ngôi chùa cổ. Dưới gốc cây ña, có một cô bíu vào rễ phụ ñu ñi ñu lại
là là mặt ñất, ñó là nàng Xuân Hương. Sắc ñẹp của nàng khiến chân chàng
không ñành cất bước. Hai thầy trò thơ thẩn hồi lâu trước cổng chùa. Chàng buột
miệng khen:
- Ôi! Ta ñã từng nghe ca ngợi con gái xứ Bắc, nhưng chắc chưa có ai xinh
bằng cô gái ñánh ñu vừa rồi.
Từ ñó Như Mai thường lấy cớ ñi lại ngôi chùa cổ. Tưởng nhớ ñến người ñẹp
ñánh ñu, có ñường ngôi trắng giữa hai mái tóc xanh, khiến chàng mất ăn mất
ngủ. Tiểu ñồng thấy chủ biếng học thì khuyên dỗ hết lời, nhưng Như Mai vẫn
không thể quên ñược. Một hôm thấy chủ giục mình lại cùng ñi chơi chùa, tiểu
ñồng ñe mách với bố chàng. Như Mai năn nỉ:
- Đừng. Nếu mày là tâm phúc của ta thì không những phải giấu kín cho ta, mà
còn nên giúp ta cho ñược việc.
Tiểu ñồng ñáp:
- Nếu quan lớn biết thì công tử bị phạt ñã ñành, còn tôi thân phận hèn hạ, chịu
làm sao nổi roi vọt.
- Nếu thế thì ta sẽ ở nhà học bài, còn mày hãy vì ta một mình ñi dò xem cô
nàng tên là gì, con gái nhà ai, có cách gì gặp gỡ ñược chăng, thì ta sẽ trọng
thưởng.
Ba hôm sau, tiểu ñồng trở về cho chủ biết về nàng Xuân Hương. Nó còn ghé
vào tai dặn nhỏ:
- Nếu công tử cho tôi một món tiền lớn, tôi sẽ bày cách làm cho công tử có thể
gần gũi cô nàng.