KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1117

1117

170. VỤ KIỆN CHÂU CHẤU

Ngày ấy có một con châu chấu mải mê kiếm ăn lạc mất ñường về. Tối ñến,

trời rét lại mưa rơi rả rích, làm cho châu chấu ta run rẩy. Nó muốn tìm một chỗ
ngủ, nhưng bóng ñen dày ñặc chẳng biết ñường nào mà lần. - "Ta có bò liều may
gặp chỗ nào khỏi ướt thì nằm tạm một ñêm". Nghĩ vậy, chấu ta cứ lồm cồm bò
mãi trên một cành cây mới bám ñược. Cuối cùng, không ngờ nó lại lọt vào nhà
chim ri. Đến ñây, châu chấu thấy ấm áp dễ chịu. Nhưng một tiếng hỏi cất lên:

- Đêm hôm khuya khoắt, ai vào nhà tôi ñó? Khéo kẻo ñạp lên mấy ñứa con

tôi!

Thấy chim ri mẹ ñứng lên hỏi thế, chấu rên rỉ ñáp không ra hơi:

- Tôi là chấu ñây!... Đêm lạnh quá... Làm ơn cho ngủ nhờ một ñêm, sáng dậy

là ñi ngay.

- Nhà rách nát chật chội, mấy mẹ con nằm không ñủ. Thôi chú tìm nơi khác

ñi!

Nhưng chấu vẫn van nài:

- Cho ghé lưng nằm một tí phía ngoài này cũng ñược, kẻo tôi lạnh cóng không

thể bước ñi ñâu ñược nữa.

Nghe nói, chim ri mẹ thương hại, bèn ñáp:

- Thôi ñược, cho chú mày nằm ghé bên kia, nhưng phải co cẳng kẻo ñạp vào

mấy ñứa con ta.

Thế là chấu xếp hai càng vào bụng, ñặt lưng ngay bên cạnh mấy con bé của

chim ri. Chỉ một chốc sau, chấu cũng như chim ri ai nấy ñều ngon giấc.

Đang ngủ say sưa, bỗng nhiên một tiếng nai kêu "tác" bên cạnh nhà. Tiếng kêu

quá to làm cho châu chấu giật mình tỉnh dậy. Chấu vươn vai rồi quên mất lời
chim ri dặn, duỗi thẳng ñôi cẳng dài thượt của nó. Nhà chim ri vốn ñặt lơ lửng
trên một cành na, nhà quá rách nát vì gió ñánh tả tơi lâu ngày chưa kịp chữa.
Châu chấu duỗi mạnh ñôi càng làm cho cả một chỗ nằm răng rắc:

- Ôi chao! Đổ mất, ñổ mất.

Chim ri mẹ kêu tướng lên. Quả nhiên cái duỗi chân của chấu ñã làm hại nó.

Mấy con chim con bị ñạp dồn về một phía, cái nhà nghiêng hẳn, chỉ một chốc
rời khỏi cành na, một con chim non còn ngủ say cũng lăn theo và rơi tõm xuống
sông. Mẹ con chim bay loạn xạ ñi tìm thì nó ñã bị nước cuốn trôi mất.