KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1124

1124

Nghe lời chủ nhân, Sĩ không còn hồn vía nào nữa. Làm sao cô gái mù này biết

mình là học trò và ñang chờ mình. Chỉ có yêu tinh ma quỷ ñang giương bẫy ñón
mồi thì mới có thể như vậy. Sĩ rất ngần ngại, nhưng cái bụng và sức khỏe không
cho phép anh bước ñi ñâu ñược nữa. Anh ñánh liều bước vào nhà, không quên
ñề phòng mọi sự bất ngờ có thể xảy ñến. Trong nhà, ngoài cô gái còn có một
người bõ già. Sau khi mời Sĩ ngồi, cô gái bảo bõ già mang hỏa lò lại cho khách
hơ áo quần. Sĩ vừa cảm thấy khô ráo ấm cúng thì bõ già ñã bưng lên một mâm
cơm, có cô gái mù ñi theo mời mọc:

- Nhà thiếp thanh ñạm chẳng có gì. Xin mời thầy khóa cứ thực tình cho.

Sĩ lúc ñầu ngờ vực không dám ñụng ñũa. Nhưng sau, cơn ñói ñã át tất cả. Anh

cầm lấy bát nếm thử một miếng, thấy không có vẻ gì khác, nên cắm ñầu ăn. Bữa
cơm quả là thanh ñạm, nhưng cơm nóng canh sốt làm anh cảm thấy chưa bao
giờ ngon miệng ñến thế. Ăn xong bõ già ñã dọn ổ rơm, trải chiếu cho khách
nằm. Sĩ mệt quá, nằm xuống nhưng không dám ngủ, cố ý rình xem ma quỷ còn
giở những trò gì. Nhưng chỉ một lúc anh ñã chợp mắt và ngủ thiếp ñi.

Đến nửa ñêm, sĩ bỗng giật mình tỉnh dậy. Gió bão thổi tới mỗi lúc một nặng

nề. Thỉnh thoảng trời lại gầm lên dữ dội. Anh nghe tiếng cô gái nói:

- Bõ già ơi, gió ñổi sang phía bắc rồi. Nó rít mạnh quá bõ nhỉ? Đấy cái tổ nhỏ

ở cành thứ ba bị ñổ mất rồi. Bõ thử ra xem nào.

Sĩ rất lấy làm lạ sao cô gái mù lại ăn nói như người hoàn toàn sáng mắt. Anh

ñang suy nghĩ vẩn vơ thì lại bỗng ngủ thiếp ñi.

Không bao lâu, gió thổi càng mạnh như muốn bốc cả nóc nhà. Sĩ lại tỉnh dậy

lần nữa. Lần này anh nghe tiếng cô gái nói ở ngoài nhà:

- Bõ già ơi! Gió mạnh thế này thì chắc chúng nó sẽ lạc nhiều ñấy. Nhưng

chẳng sao, mai kia chúng nó lại về ñủ. Ở cái tủ thứ bảy có nhiều con ñang chờ
mà chưa vào ñược!

Liền ñó, Sĩ nghe tiếng tơi nón của bõ già lạch xạch lần ra vườn. Bão vẫn dữ

dội. Anh ngồi dậy và tiện chân bước ra cửa. Qua những làn chớp, Sĩ thấy cô gái
mù ñang ñứng dưới một cây có cành lá xòe ra như một cái tán. Ở những cành
thấp ở dưới gốc, ong vàng ñậu chi chít, ñậu cả lên nón, lên áo cô gái. Ong vàng
con ñạu con bay nhiều vô kể; tiếng vù vù của ong cơ hồ át cả tiếng bão.

Trong khi cô gái và bõ già ñang làm việc ở phía ngoài, Sĩ lại trở vào trong nhà,

trong lòng vẫn chưa hết nghi hoặc. Trên án thư ở ñầu ổ rơm, ngọn nến vẫn ñang
cháy dở. Thấy có một quyển sách. Sĩ vội giở ra xem. Hóa ra quyển sách nói về
ñạo phật. Anh cầm lấy ñọc rất mê mải.

Cho ñến gần sáng, bão ñã bắt ñầu tạnh, cô gái và bõ già bước vào nhà. Sĩ gập

sách lại, lên tiếng hỏi: