KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1125

1125

- Tôi bị lạc ñường, rất cảm tạ cô và bõ già cho ăn cho nghỉ. Nhưng có một ñiều

tôi lấy làm khó hiểu là tại sao hai người lại sống trơ trọi trong khu rừng này?
Sống như vậy lấy gì nuôi thân? Tại sao cô lại biết tôi sắp ñến ñây và còn biết tôi
ñi thi? v.v... Tôi rất mong ñược giải tỏa những ñiều ñó trước khi từ giã nơi này.

Cô gái ñáp:

- Nhà này vốn là nhà của thầy mẹ thiếp. Thầy thiếp trước có làm quan, vì ghét

bọn quan trên nên từ về, tìm ñến khu rừng này sống bằng nghề nuôi ong. Cách
ñây ba năm, thầy mẹ thiếp lần lượt qua ñời còn mình thiếp cùng với bõ già và
ñàn ong. Đàn ong cho mật và sáp, bõ già mang ra chợ ñổi lấy gạo. Mắt thiếp tự
dưng bị ñau rồi hỏng. Tuy mù, linh tính của thiếp lại biết hết mọi chuyện. Tự
nhiên thiếp cảm thấy ñàn ong bị nạn thì nó bị nạn thật. Như hôm qua, thiếp cảm
thấy có một chàng thư sinh ñi thi bị lỡ ñộ ñường và ñang cần ñược giúp ñỡ.
Thiếp vừa thắp ñèn lên thì nghe thấy tiếng gõ cửa của thầy khóa. Quyển sách
trên bàn ñó là của thầy thiếp ñể lại, thầy khóa cứ ñọc ñi. Nhưng thầy khóa ñi làm
gì vội còn bảy ngày nữa mời bắt ñầu thi kia.

Nghe nói, Sĩ lấy làm thương cô gái mù mà cảnh ngộ còn gian nan hơn cảnh

ngộ của mình. Anh cầm sách ñọc cho ñến sáng. Nhớ tới ngày thi, anh từ giã cô
gái và bõ già ra ñi. Thấy mời mọc không ñược, cô gái ñưa cho anh một nắm cơm
và một quan tiền. Sĩ vội trả lại tiền chỉ nhận nắm cơm và nói:

- Đa tạ cô và bõ già. Sau này nếu ñược vinh hiển, tôi sẽ không bao giờ quên

tấm lòng vàng của cô và bõ.

Chiều hôm sau vào ñến kinh ñô, Sĩ giật mình khi ñược tin vì hoàng ñế se

mình, nên kỳ thi kỳ thi hoãn lại năm ngày nữa ñúng như lời cô gái.

Kỳ thi năm ấy vua ra ñầu ñề bài văn có nhiều ñiển tích về ñạo phật.

Các bạn của anh ở quê nhà cũng như sĩ tử bốn phương vì không ñọc qua sách

phật nên bị loại quá nhiều. Có kẻ ñã lọt vào trường ba rồi cũng hỏng. Chỉ có Sĩ
nhờ vô tình ñọc quyển sách giữa cái ñêm gió bão ở nhà cô gái mù nên trả lời trôi
chảy. Anh ñỗ tiến sĩ ñược vua ban cho tiền bạc, áo mão, cờ quạt và lính hầu về
vinh quy. Trên ñường về quê anh dự ñịnh rẽ vào khu rừng có nhà cô gái mù nuôi
ong ñể tạ ơn.

Nhưng khi ñoàn vinh quy vừa bước lên ñèo, Sĩ ñã thoáng thấy một cô gái có

cặp mắt ñen láy ñang ñứng ñợi ở ñỉnh ñèo. Hai tay cô mang một rổ hoa; trên áo
cô, ong vàng bám lấy chi chít như thêu kim tuyến. Sĩ nhớ lại cái ñêm gió bão
ñứng ở trong nhà nhìn ra, thấy cô gái mù cũng ñược ong bám vào như thế. Đúng
là cô gái nuôi ong ñây rồi. nhưng tại sao hai mắt cô lại không mù. Sĩ vội bước
xuống cáng chạy lại ñón cô gái. Anh nói ngay: