KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1140

1140

Thấy vua vẫn còn tỏ vẻ lưu luyến, thần lại dặn tiếp:

- Nếu một mai có việc gì cần, thì cứ gọi "Sứ giả Thanh Giang" ba lần, ta sẽ

ñến giúp!

Nói ñoạn, thần ñi thẳng xuống biển. Vua An Dương Vương ñưa vuốt cho viên

tướng Cao Lỗ, bảo làm lẫy nỏ như lời dặn của thần. Nỏ làm xong, mỗi một phát
bắn hàng ngàn mũi tên tua tủa bay vút ra, kẻ ñịch dù ñông cũng khó lòng sống
sót.

Hồi bấy giờ, ở phía Bắc Âu-lạc có nước Nam-việt của Triệu Đà là một nước

cường thịnh. Cậy có ñất rộng, dân ñông, lại thiện chiến, Triệu Đà mấy lần kéo
quân sang ñánh, nhưng mỗi lần vượt cõi là một lần chuốc lấy thất bại. Bên này
An Dương Vương sai ñem nỏ thần ra bắn. Mỗi phát bắn ra, tên bay rào rào, quân
Nam-việt chết như rạ. Thấy nhiều phen bị thiệt hại nặng nề, Triệu Đà ñành phải
gác chuyện can qua. Tuy vậy hắn vẫn còn căm tức, ngày ñêm trù mưu tính kế ñể
chiếm cho ñược Âu-lạc mới thỏa dạ.

Nghe nói vua An Dương Vương có cô con gái chưa chồng, Triệu Đà mượn cớ

giảng hòa, cho sứ giả sang cầu hôn Mỵ Châu cho con trai mình là Trọng Thủy.
Mục ñích của hắn không phải là thắt chặt tình giao hiếu giữa hai nước mà ñể dò
xét tình hình Au-lạc. Thấy ñịch muốn chuyện cầu thân, ñổi bụng hằn thù ra
ñường tình nghĩa, An Dương Vương vui lòng nhận lời. Cuộc hôn nhân không
mấy chốc ñã thành. Theo phong tục, chàng rể phải sang ở nhà bố vợ một thời
gian, gọi là ở gửi rể. Hôm ñộng phòng, tai tài gái sắc gặp nhau, tình cảm mặn
nồng không nói hết.

Lấy ñược Mỵ Châu rồi, Trọng Thủy lân la hỏi vợ về nội tình Âu-lạc như lời bố

mình dặn dò trước lúc ñi làm rể. Chàng tỉ tê gạn vợ:

- Tại sao dân Âu-Lạc không ñông, nhưng mỗi lần ra quân ñều thu ñược thắng

lợi?

Mỵ Châu trước chỉ mỉm cười không ñáp. Nhưng ngày một ngày hai, thấy

chồng thật lòng yêu thương, và nghĩ hai nước ñã trở nên một nhà, nên nàng
không còn nghi ngờ gì. Dần dần nàng cho chồng biết nào là việc yêu quái phá
thành, việc cầu ñược thần Kim Quy diệt trừ yêu quái, nào việc thần dạy cho cách
xây thành, việc tặng cho vuốt thần ñể làm lẫy nỏ, v.v... Trong cơn say ñắm, Mỵ
Châu không tiếc gì cả. Nàng còn giấu cha mình dẫn chồng ñến xem trộm nỏ thần
ở một ngôi ñền cấm cạnh cung vua. Nhân vợ không ñể ý, Trọng Thủy bèn lấy
trộm nỏ thần thật mà ñánh tráo vào một lẫy nỏ giả.

Sau ñó mấy hôm, Trọng Thủy nói dối với vợ và bố vợ rằng mình xa cha ngái

mẹ ñã lâu, nên xin phép ñược về thăm cho thỏa lòng mong nhớ, rồi ít lâu sau lại
xin trở lại. Cả vợ chàng và An Dương Vương ñều bằng lòng.