KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1167

1167

xuống cho ta một giai nhân. Đối lại, ta sẽ giúp cho cuộc hành quân thuận buồm
xuôi gió. Nào, nhà vua có bằng lòng không?

Thấy Duệ Tông cúi ñầu không rỉ răng, vị thần cười một cách ghê rợn, rồi nói

tiếp:

- Hừ, không cho ta cũng không ñược ñâu. Ta sẽ mượn vài lượn sóng ñưa ñoàn

mành nhà vua xuống thăm thủy phủ. Bấy giờ dù có hối cũng không kịp!

Nói ñoạn xô ghế ñứng dậy rồi biến mất.

Duệ Tông giật mình tỉnh dậy vô cùng khiếp sợ, vội cho ñòi các quan tướng và

các phi tần ñến chỗ ngự tẩm báo cho họ cái tin không hay này. Ai nấy nín lặng
nhìn nhau, mặt cắt không ñược giọt máu. Trong khi các quan tướng chưa biết
ứng ñối thế nào, thì Bích Châu từ sau trướng bước ra, nói:

- Việc linh ứng của thần nhân như vậy là ñã rõ ràng, chẳng còn nghi ngờ gì

nữa. Tiện thiếp tình nguyện liều tấm thân bèo bọt này ñể chu toàn cho ñoàn ngự
giá và quan quân.

Thấy nàng quyết liều mình, Duệ Tông rất thương, bèn nói:

- Lành dữ có số, họa phúc do trời. Ta há vì mộng mị vô thường ñể chịu thiệt

một mình nàng sao. Không ñược. Kẻ kia muốn làm gì thì làm, ta quyết không
sợ!

Bích Châu lại tiếp:

- Sự thể ñến nơi rồi, khó mà cưỡng lại. Xin bệ hạ lấy tính mạng ba quân làm

trọng, coi ái ân làm nhẹ. Chỉ tiêu một người cứu ñược muôn người, con ñường
ấy dễ ñi hơn cả.

Nhưng Duệ Tông vẫn chưa chịu nghe. Bấy giờ cơn gió vẫn còn thổi mạnh, các

thuyền mành thả neo bị sóng chao ñảo dữ dội. Một vị tướng hầu gần rỉ vào tai
vua, xin vua nghe theo lời quý phi ñể cho yên việc lớn. Sau ñó Bích Châu lạy
vua rồi bước lên một chiếc thuyền câu. Trong ánh sáng mờ mờ của buổi bình
minh, chiếc thuyền lướt ra biển cả như một chiếc lá trôi. Bỗng chốc một ñợt
sóng dâng lên ngập trời. Khi sóng hạ xuống thì thuyền ñã biến mất, mọi người
chỉ còn nghe mấy tiếng văng vẳng:

- Đa tạ "quan gia"

1

... từ nay vĩnh quyết...

Một lát sau, trời vừa sáng rõ thì sóng lại yên, gió lại lặng. Giao thần ñã y ước

rút lui ñể cho ñoàn quân tiếp tục cuộc hành trình.

*

1

Từ dùng ñể chỉ vua thời Trần