1185
- Bây giờ tôi chết mới nhắm mắt. Đa tạ bạn. Tôi sẽ xin kết cỏ ngậm vành kiếp
sau.
Ngay sau khi Bính Cung tắt nghỉ. Nguyễn Đình Phương tỏ ra là người biết giữ
lời hứa của mình. Ông bỏ tiền làm ma cho bạn chu tất. Ông sốt sắng giúp ñỡ gia
ñình hạn: khi quan tiền, khi thúng thóc không biết sẻn. Cả nhà Bính Cung coi
ông như cây cột trụ. Làng mạc xóm giềng ñều khen ngợi không tiếc lời.
Nhưng dần dà người ta thấy lòng hào hiệp của Nguyễn Đình Phương không
phải là vô hạn. Sự giúp ñỡ theo thời gian cứ thưa dần. Càng về sau, việc vay
mượn của gia ñình Bính Cung trở nên khó khăn. Nhiều lúc người con Bính Cung
phải ñợi suốt buổi, mà cuối cùng vẫn phải vác rá về không. Đình Phương tuy có
mặt ở nhà, nhưng người nhà vẫn ñáp là "ñi vắng". Thái ñộ chuyển từ sốt sắng ra
lạt lẽo của Đình Phương làm cho mẹ con Bính Cung thất vọng, coi như một sự
lừa gạt. Một hôm, sau những ngày thiếu ăn, mấy lần ñến vay không ñược, người
vợ Bính Cung ñón ñường cố tìm gặp Đình Phương ñể hỏi cho ra lẽ. Khi gặp mặt,
người ñàn bà vật nài:
- Mẹ con bà cháu chúng em ñói no là nhà ở một tay bác. Mong bác rón tay
giúp ñỡ cho qua hội này.
Đình Phương vội vàng từ chối:
- Gia ñình chúng tôi dạo này cũng túng bấn tợn. Chị có thể chạy hỏi các nơi
khác xem thử.
- Mẹ con chúng em chịu ơn bác rất nhiều, không bao giờ quên ñược. Biết ñi lại
mãi cũng làm phiền bác, nhưng tin vào lời hứa của bác với nhà em lúc sắp mất
nên một hai cậy dựa vào bác. Chẳng lẽ tình nghĩa ngắn ngủi có thế thôi ư?
Vợ Bính Cung không ngờ tới câu trả lời chát chúa của Đình Phương.
- Chị dạy thế là lầm. Tôi cũng có vợ có con của tôi chứ. Có ñâu cứ phải tư cấp
cho gia ñình chị mãi ñược. Không khéo tôi phải bán ngôi nhà bên nhà chị ñể
trang trải vài món nợ ñây!
Nghe lời nói như một gáo nước lã giội vào lưng, người vợ Bính Cung ñành gạt
nước mắt ra về, không quên kể lại sự tình cho mọi người trong nhà nghe. Cả nhà
ngồi lại khóc rấm rứt. Bỗng có một ông lão lối xóm chạy ñến hỏi vì sao mà
khóc. Người vợ Bính Cung kể lại ñầu ñuôi từ lúc tình bạn ñậm ñà, cho ñến
những câu trả lời tuyệt tình vừa rồi của Đình Phương, rồi nói:
- Cụ tính, bác ấy là ân nhân của chúng tôi mà thay lòng ñổi dạ chóng thế, thì
cả nhà còn biết làm sao mà sống bây giờ!
Nói xong lại khóc nức nở. Ông lão ñáp: