1241
186. SỰ TÍCH KHĂN TANG
Ngày xưa có vợ chồng nhà phú hộ nọ sinh ñược năm người con gái. Giàu có,
lại không con trai, nên bao nhiêu tình thương, họ ñều dồn vào những cô con gái.
Họ cưng như trứng mỏng, hễ con ñòi gì là ñược nấy.
Lần lượt năm cô lớn lên, lấy chồng và ñi ở riêng.
Vì con gái ñứa nào cũng lấy chồng xa nên sau khi cô út ở riêng ñược ít lâu hai
ông bá phú hộ cảm thấy nhớ các con quá. Họ còn tính chuyện chia nhau ñi thăm
các con. Một hôm, vợ bảo chồng: - "Sắp tới, ông chịu khó ở nhà trông nhà cho
tôi ñi thăm chúng nó một lượt, sau ñó tôi lại về trông nhà cho ông ñi". - "Phải
ñó", chồng ñáp, "nhưng bà phải ñi nhanh nhanh lên mới ñược, ñừng bắt tôi phải
ñợi lâu" - "Không ñược ñâu, tôi tính ở lại với các con ñứa nào ít nhất cũng phải
một tháng, năm ñứa vị chi là năm tháng, còn ñi ñường tổng cộng ñộ vài ba chục
ngày, như vậy cũng phải mất ngót nửa năm ñó ông ạ!". - "Thôi ñược, bà nó ñi ñi,
bà nhớ ñừng ñể cho ñứa nào quấn quýt quá, rồi ăn dầm nằm dề làm cho tôi trông
ñợi".
Rồi ñó người vợ cùng con hầu ra ñi. Nhưng chỉ ñược vài tháng, chồng ñã thấy
vợ trở về vẻ mặt buồn xo. Chồng hỏi dồn: - "Cơn cớ làm sao mà bà về nhanh
như vậy, có gặp ñiều gì dọc ñường hay không mà vẻ mặt không ñược vui?". Vợ
ñáp: - "Chẳng có gì hết, tôi vẫn bình yên, chúng nó ñều mạnh khỏe, tôi về sớm
là vì tôi muốn ñể ông khỏi trông, ông cứ ñi một lần cho biết". Thấy vợ nói úp
mở, phú hộ chưa hiểu thế nào cả, cuối cùng ông cũng sắm sửa hành lý ra ñi.
Ông ghé nhà người con gái thứ nhất. Chàng rể ñón tiếp ông niềm nở làm ông
rất hài lòng. Nhưng con gái ông thì lại không ñược như vậy. Nó cũng chuyện trò
giả lả ñược ít câu rồi quay vào công việc của nó.
Nhà các chàng rể của ông phần nhiều ñều thuộc vào hạng khá giả không kém
gì nhà ông. Cho nên con gái của ông còn mải trông nom kẻ ăn người ở, không
lúc nào rảnh rỗi. Đến chừng chồng nó ra ñồng trông cày coi cấy thì con gái ông
còn chuyên việc bếp núc, lúi húi suốt buổi trong bếp, cha con chẳng có dịp
chuyện trò. Mãi ñến gần trưa, ông cảm thấy bụng ñói cồn cào, nhưng con ông lại
chẳng chịu cho ông ăn ngay.
Ông toan bảo nó cho mình ăn trước như khi còn ở nhà, nhưng rồi lại nghĩ
thầm: - "Để còn xem nó ñối ñãi với cha nó ra sao cho biết". Ông thấy con gái
chờ cho chồng mình ñi làm về mới dọn cơm ra. Nhưng chàng rể của ông lúc ấy
tuy ñã về rồi còn bận một số công việc. Cho nên ông lại phải ñợi. Đến chừng ấy
thấy ñã quá trưa, con gái ông lên tiếng gọi chồng: - "Mình ơi, hãy ñể ñó vào ăn
cơm ñi cho ông già ăn với!". Nghe con nói thế ông cảm thấy không ñược vui.