1294
người ñẵn ñược mấy cây gỗ ghé vai khiêng về. Anh cũng ñẵn ñược một cây,
nhưng anh biết rằng ñi ñường rừng mà mắt mù thì không thể nào vác về một
cách trót lọt. Mấy người cùng ñi bỗng thấy chàng thong manh ta ñột nhiên kêu
ñau bụng ầm lên và quẳng gỗ xuống ñất. Xoa bóp mãi không lành, họ ñành dìu
anh lên một cái chòi bỏ trống ở gần ñường cho anh ở lại, còn họ phải ñem gỗ về
trước.
Sáng hôm sau, có hai người cưỡi ngựa ñi qua. Anh rên to tiếng trên chòi. Hai
người ghé lại hỏi: - "Sao lại nằm rên một mình ở ñây?" Anh ñáp: "Chao! Tôi ñi
ñẵn gỗ ñẽo cày cho chủ tôi, nhưng chưa ñẽo ñược thì không may bị bệnh ñau
bụng, ñến nay cũng chưa lành". Hai người ấy lại hỏi: - "Anh có cần chúng tôi
ñưa giúp về không?". - "Nếu các ông có lòng thương tôi, thì sẵn rìu ñó làm ơn
ñẽo hộ cho chủ tôi cái cày, kẻo về ñấy ông ấy không trả công cho thì tội lắm,
biết lấy gì ñể nuôi con. Còn bệnh ñau bụng của tôi thì cứ ñể vậy ít bữa nữa rồi
cũng lành". Nói rồi anh lại rên hừ hừ. Hai người kia thương hại bèn xuống ngựa
ñẽo hộ anh, chỉ một lát ñược một cái cày rất ñẹp.
Họ ñi ñược hồi lâu thì vợ anh mang cơm nước và thuốc men ñến. Đến chòi, vì
chị ta ñi nhẹ nhàng không lên tiếng, nên anh không biết. Thấy chồng nhìn mình
mà không nhận ra, chị ta hồ nghi, vội hỏi:
- Mắt anh làm sao thế? Hay là có ñiều gì lạnh nhạt ñối với tôi? Vì thấy tôi mà
không lên tiếng thì chỉ có một trong hai ñiều ñó thôi.
Anh chàng chống chế ngay:
- Thú thật là tao cũng có nhìn thấy nhà nó ñến, nhưng vì vừa ñẽo xong cái cày,
thích chí quá nên mải ngắm mà quên ñi, có việc gì ñâu mà lạnh nhạt.
Lại một lần nữa, vợ giải ñược mối ngờ. Rồi ñó hai vợ chồng trở về. Bố vợ thấy
cái cày ñẽo ñẹp, khen lấy khen ñể.
Một hôm khác, bố vợ giết trâu mở tiệc mừng thọ. Cỗ bốn người một mâm, anh
chàng thong manh cũng ñược dự ngồi một cỗ. Anh lần lượt gắp ăn, nhưng chẳng
biết gắp thế nào cho trúng, mà gắp không trúng thì e rằng những người cùng dự
chê cười. Anh bèn bàn:
- Cỗ chỉ có mấy món thôi, giá ta trộn cả vào với nhau thì ăn ngon hơn. Thế rồi
ta chia nhau mỗi người một phần lại càng tiện.
Họ ñều nghe theo. Nhờ thế anh ung dung gắp ăn phần của mình. Nhưng không
may cho anh là ăn phải miếng thịt trâu thái to quá, mà anh lại vội nuốt nên bị
nghẹn ở cổ, nhả ra không ñược. Anh ngồi chống ñũa có nuốt, nước mắt giàn
giụa mà miếng thịt vẫn không chịu vào. Mãi sau, anh lấy hết gân sức cố nuốt,
cuối cùng miếng thịt cũng trôi ñược vào dạ dày. Nhưng thật là may mắn, con
mắt anh nhờ thế ñột ngột sáng ra. Nhìn thấy mọi người mọi vật, anh mừng quá.